TẠP THƠ 14

Đài Sử

 

 
 

 

 

                                                                                     

Thả những giấc mơ vào lửa
anh sống thật cho ngày hôm nay em
có hay đã là 21 thế
kỷ vẫn còn người chết vì đói và
chết vì chiến tranh. Không ai tin rằng
Chúa đã chết từ lâu lắm
điều cám dỗ và tội lỗi đều nằm
trong kinh thánh, em hãy mở
hết những cánh cửa để gió vào cuốn
sạch những tỳ vết nghìn năm
Đây khu phố ngày con gái em qua
thả những đồng tiền vào chiếc
nón người hành khất anh cũng thả những
đồng tiền vào cái nón đó
ngày hôm qua và thằng bé nói “bố
tôi vừa mất”. Thả những thù
hận vào dòng sông mùa lũ anh sống
lại lần nữa cho chính mình
em có hay đã là 21 thế kỷ
vẫn còn giáo điều và nô
lệ cho chính mình, mọi người tự tin
sẽ chinh phục tất cả, anh
chưa biết mình phải làm gì cả. Tiếng
kinh cầu sản sinh ra nhiều
loại rắn độc, những giọt nước
mắt khóc khản một thời. Em đưa anh
đi qua một hành tinh lạ
chúng ta ngồi nhìn trái đất xoay xoay
Đã là 21 thế kỷ người
ta vẫn tung hô vạn tuế và xây
lâu đài thả linh hồn vào
những xác chết để lảm nhảm những điều
vô nghĩa Chúng ta sẽ sống
lại với những điều bình thường nhất của
tạo hóa, đừng phù thủy hóa
một chế độ. Đất nước nào cũng có
lằn ranh, những khát khao đi
về hướng mặt trời mọc, tấm màn nhung
vỡ trên sân khấu cuộc đời,
những khuôn mặt cười tuột vào cuộc sống
những vị mặn của tiếng nói
sẽ nhạt theo thời gian, anh sẽ yêu
em như lúc ban đầu của
trái đất. Em có hay đã là 21 thế kỷ.

 

 

 

Last modified on 07/02/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC