cho Th, Th, và Th
Tiếng đứa con gái
ngọng ngịu không thể
hiêủ nói về những
điều không tưởng
Đầu óc đứa con trai
chật chội có cả một
trái tim hỏi về những
chuyện vô lý
Tiếng khóc trẻ thơ
u... ê... trọ trẹ
trong tâm khảm là
bầu vú mẹ sữa
đầy.
Tiếng đứa con gái, giọng nũng nịu, cứ quấn lấy, nụ cười đậu sẵn trên môi và những giọt nước mắt luôn rình rập ở đôi mi. Mình đi đâu chơi bố, có đi thư viện lấy sách, lấy phim không bố? Nhớ ghé cây xăng mua nước ngọt và đậu phụ nghe! Đứa con trai đầu óc luôn tìm những cuộc chơi, chân cẳng thì ở ngoài đường cả ngày. Tiếng đứa bé ọ ẹ thức dậy, đòi ra khỏi giường. Thôi ngoan đi bố cho kẹo, cô bé nhoẻ miệng cười, nụ cười như bông hoa mùa xuân. Học bài đi, xong đâu đấy mới tính, khuôn mặt như thể bị mất trộm, miệng lầu bầu những gì không rõ. Để đút bột, con ăn nghe, xong đi tắm, uống sữa, và lại đi ngũ, cho chóng lớn, vậy là nó cười, hớn ha hớn hở, tay chân cứ loạn xị cả lên.
Và chúng lớn lên, như tất cả mọi vật, dưới bầu trời này, dưới mặt trời này. Những món ăn mà chỉ có mẹ biết làm, không biết chúng còn thích? Chúng có còn thích chơi với bố? Chúng rồi ra sao? Cái ngôn ngữ thứ hai mà là thứ nhất của bố mẹ chúng có còn? Đứa con gái có lộng lẫy như mẹ nó, hay là lại những trù yếm của mụ phù thủy ngày nào, mà nó vẫn mê. Đứa con trai còn liếng thoắng trên phiếm đàn sang trọng nữa không, và còn những dự tính về muôn ngàn công việc của nó, hay là về miền đất không có nỗi buồn, không có muộn phiền của Peter Pan mà nó vẫn yêu thích. Còn đứa nhỏ nhất, đó là gì trong nó, tiếng hát, câu thơ, hay những trò mê lộ, nó có những mơ ước gì như anh, chị của nó. Và rồi chúng sẽ lớn, sẽ lập gia đình, có một tổ ấm. Và cứ thế, cứ thế, cứ thế mãi.
Những mái đầu rồi sẽ bạc, chúng có hiêủ?
Những con người rồi nằm xuống,chúng có biết?
Những tiếng khóc rồi bằng bặc, chúng có hay?
Và, và tất cả chỉ là một cơn gió
thoảng. Chỉ là một lúc, chỉ là một lần,
với đôi bàn tay cố nắm giữ trái tim.