Thân tặng chú Đ.
Ta gọi ta và ta
gọi người về một điểm
có ai vừa nhăn nét
mặt khoảnh khoắc rồi lại
không gió cuồng hú hạt
phấn bay và nước mắt
nét môi son lại hóa
tên hề trở lại cuốn
sách cũ chỉ toàn giấy
trắng và một màu đen
cho bức tranh ngày nào
môi bập bẹ oằn lê
người vác bút đi hoang
dã đọc lại bài thánh
kinh người không hiểu sương
khói mơ hồ rậm rịt
trở lại với thời hồng
hoang dã trắng mắt ngớ
ngẩn ai đứng đó đây
sao dị ứng với lời.
Last modified on 01/29/2007 - 3:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME