giọng nói được giữ lại
trong cái computer của hắn
dáng đi nụ cười được
giữ lại trong đó chỉ
không có tiếng khóc không
có nụ hôn mặn nước
mắt không có hờn dỗi
nặng lời tại sao hắn
không có để giữ lại
xấu và đẹp lúc này
không quan trọng cái còn
được giữ lại và cái
không có để giữ lại
khuôn mặt thật hốc hác
cặp mắt vô hồn những
âm thanh trước mặt quyện
về tận nơi nào “nếu
ngày mai em chết thì
trái đất này vẫn vậy
và anh cũng nên như
thế” câu nói chạm vào
tai hắn ở thì quá
khứ và ngay lúc này
và giọt nước mắt quá
khứ lại rơi xuống đúng
vào lúc này