không nói nên hắn chỉ có viết
không nói nên hắn diễn tả những
cảm xúc của mình bằng cách viết
xuống không nói nên hắn để những
cảm nhận lên trang giấy không nói
nên hắn phủ lên tình yêu bằng
trang giấy ai không biết (muốn) đọc
thì hắn là người câm bởi không
nói nên không ai biết hắn đang
nghĩ gì và muốn gì hắn cứ
nhìn và không nói lúc lọt lòng
mẹ hắn có tiếng khóc hắn cũng
bập bẹ tập nói lúc nhỏ hắn
cũng đến trường và cũng bình thường
như bao đứa trẻ khác cũng lớn
lên cũng lập gia đình cũng có
công ăn việc làm như bao nhiêu
người bình thường khác đến khi qua
một “cơn bệnh” hắn không nói chỉ
có viết người ta cũng thương ghét
giận hờn với cái viết của hắn
không nói nên hắn chỉ có viết
hắn và nhà thơ (văn) đồng dạng