Sáng chúa nhật tôi thường thức muộn,
đó là tôi tự cho phép tôi
thức muộn như thế. Đã thức muộn
lại còn không biết mình phải làm
việc gì trước việc gì sau trong
ngày chúa nhật hàng tuần. Trong lòng
ngổn ngang trăm mối, rối như tơ
vò không thể nào có thể gỡ
ra cho được, nên tôi cứ đi
tới đi lui nằm xuống đứng dậy
loay hoay như con gà mắc đẻ
suốt những ngày chúa nhật như vậy.
Đó là những ngày dài nhất của
tôi, những ngày dài đến nỗi tôi
tưởng như quả địa cầu ngưng quay,
như những chiếc đồng hồ ngưng chạy,
như em giữ mãi tuổi xuân nồng,
như bao lần hẹn nhau rồi không
đến hẹn, chờ nhau mãi mãi chờ
nhau như sáng chúa nhật bây giờ,
tôi loay hoay như con gà mắc
đẻ, giá như tôi đẻ được giống
như con gà đẻ được thì chắc
tôi không có chúa nhật bòng bong...
Last modified on 03/25/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC