MẠ LÀ TẤT CẢ

Diễm Nghi

 

 
 

 

                                                                                     

 

 


Sáng nay, thoi thóp trên giường bịnh
trong cơn hôn mê bóng Mạ hiện
ra dang hai tay ôm con vào
long như vị thánh cứu rỗi một
linh hồn đang hấp hối …và bao
giọt nước mắt không đợi lặng lẽ
rơi dài trên má.. Mái tóc bạc
phơ đó, con đã bao lần gội
rửa. Bàn tay gầy guộc, hơ nóng
trán con xưa. Những ngày nghĩ hè,

lòng con rạo rực, nôn nao chờ,
để được viếng Mạ yêu, ngồi cạnh
bên thủ thỉ, vẫn mang tật nũng
nịu nớ “Út của Mạ nì!”. Rồi,
tiếng cười con - khúc khích. Ánh mắt
Mạ-dịu hiền, hỏi yêu: “Mấy đứa
học trò có ăn hiếp mi không?”
Nhớ hôm xưa khi đau ốm, Mạ
cưng chiều, thang thuốc. Lúc con buồn,
Mạ vỗ về, nhỏ to. Chừ xa

quá, Mạ ơi! Con tủi thân con,
một cánh hoa trôi, mãi lầm lũi
trong đêm tối. Không phải chỉ hôm
nay, ngày mai mà suốt đời con
thương Mạ. Mạ biết đó, trong thâm
tâm con nhớ, vì Mạ là tất
cả của đời con!

 

 

Last modified on 02/01/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC