Thời gian đi qua là từ biệt tất
Cả mọi thứ trên trần gian này và
Để lại những mục rã xoi mòn cả
Đền đài lăng tẩm… dù có đấu có
Che bao phủ, những điều những suy nghĩ
Trong tim cũng rã rời nát chỉ có
Duy nhất tình yêu thương là còn mãi
Truyền tụng như lời kinh sám hối của
Mẹ từng đêm, từng ngày… những bà mẹ
Không từ huyền thoại truyền thuyết những bà
Mẹ của chúng ta khốn khó và đau
Thương xé lòng đang làm quặn ruột chúng
Ta. Bao nhiêu mùa xuân là bao nhiêu
Giây phút giao thừa… Bao nhiêu lần cầu
Nguyện tốt lành nhưng tội ác vẫn xảy
Ra mỗi ngày mỗi nhiều hơn… Đôi khi
Giữa trắng đen cũng làm chết người và
Đã có rồi bao nhiêu người chết giữa
Đêm giao thừa – chết giữa cái tích tắc
Đổi cũ mới và đổi kiếp. Thời gian
Đi qua là từ biệt tất cả chúng ta
Chính chúng ta phải từ biệt chúng ta
Nước soi mòn cả kẻ đá bờ sông.
Saigon cuối 2003
Last modified on 11/16/2007 – 6:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC