TỔ QUỐC TÔI ẢO THỰC

Đoàn Minh Hải

 

 
 

 

                                                                                     

 



Tổ quốc tôi là đám mây bay ngang
qua cửa sổ… mùa này Dã Quỳ không
nở hoa vàng. Mỗi năm vẫn vào đêm giao
thừa đều làm một bài thơ…nhưng mỗi
năm bài thơ làm đêm giao thừa lại
càng trầm sâu dưới vực thẳm — buồn tàn
thu — Tuổi thơ tôi là những con thuyền
giấy và những cánh diều với tiếng sáo
vi vu trên bầu trời xanh mây trắng
Tổ quốc tôi là những núi đồi bốc
lửa và những ruộng đồng bị cày nát
vì đạn bom và những nghĩa địa chật
cứng như những chung cư quá tải…
Tuổi thơ tôi là hình ảnh in đậm
cứ chiếu đi chiếu lại như cuốn film
suốt sáu mươi mấy năm làm người không
hề phai lạt; hình ảnh ba tôi vắt
trên vai miếng dẻ rách-là tôi-đi
men theo hồ nước nóng sau dãy xi
măng cạnh đình làng hàng phố để đem
cho nhà thờ và đằng sau là người
đàn bà- mẹ tôi- chạy theo kêu gào
thảm thiết nhưng cuối cùng từ ngày tuổi
lên ba đó tới giờ tôi cũng không
biết sao tôi còn lại trong gia đình
và sau đó một đứa em gái tôi
mà mẹ tôi đã nhờ người ta mang
đi cho khi bà đang bị bệnh nặng…
Và câu chuyện này đã hơn sáu mươi
năm tôi mới dám hỏi mẹ tôi… Bà
không trả lời nhưng Bà nhìn tôi và
hỏi… Sao con nhớ được và nhớ kỹ
thế… Tổ quốc tôi là bàn thờ tổ tiên
ông bà khói hương nghi ngút anh em
quây quần… và nước mắt rưng rưng trong
suốt bữa cơm chiều đón ông bà ngày
ba mươi Tết… Bây giờ tôi mới thấy
những buổi chiều, những buổi chiều của đời
mình và cũng là những buổi chiều của
cuộc đời mình… nó buồn tẻ và cô
đơn tột bậc. Những bài thơ như con
sông dài và những bài thơ như tổ
quốc ai và những niềm vui như niềm
vui của ai chỉ tiếng thở dài là
của chính mình… Tổ quốc tôi
là dấu vết cánh chim bay và những
tiếng thở dài của những người già…

                                                10-2008

 
 

Last modified on 11/23/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC