Có người cười cả bốn mặt mà đời
vẫn khổ vẫn buồn, không lẽ bây giờ
phải khóc thì đời mới vui ... Cây mọc
cả trên đầu và cây thành cổ thụ
mà người đá vẫn cười ... Tâm ảnh bình
minh hay tâm ảnh hoàng hôn cũng chỉ
như quá khứ và tương lai của một
kiếp người ... Đã đi qua cầu với dòng
nước chảy hoài, trôi hoài, từng khoảnh khắc ...
Giữa bình minh và hoàng hôn của tâm,
ảnh đời người có một cây cầu đã
gãy – Một chiếc cầu gãy chỉ như một
cây cầu tre – cầu khỉ ngang qua sông
rạch cũng đủ để lại những nhớ mong
và nuối tiếc cho dân làng – Nhưng chiếc
cầu gãy của tâm ảnh bình minh và
hoàng hôn là một vết thương của cả
một dân tộc – cho cả một dân tộc
– Nó nằm sâu trong tâm ảnh có cả
bóng và hình, nó là một thực thể
của một thực tại đau thương ngàn – ngàn
đời ...
8/1/2009