Dù một chữ khi còn trong đầu thì
nó vẫn là của riêng tôi nhưng khi
đã viết ra giấy nó đã không còn
là của tôi mà nó đã trở thành
là của gió thổi mây bay trăng trôi
nước chảy nó là của riêng người nào
nhặt được trên đường đi khi ta
vui tay nhặt một viên sỏi hay
một hòn đá để rồi một lúc nào
ném vào đâu đó... ném vào đâu đó
để mặc tình nó lãng quên trong đời
như những vòng tròn loang trên mặt nước
01.11.2002