NƯỚC MẮT HOA

Đoàn Minh Hải

 

 
 

 

 


 
Cho Nguyễn Thị Bích Dung


Nước mắt em rơi trên những phiến thạch
Cầm, Đàn nước? Tim tôi không phải là
Những phiến thạch cầm nên tan nát trong
Trời khuya cuối đông, còn lời nào để
 
Nói nữa không em khi tim tôi đã
Câm nín từ lâu, từ những ngày tôi
Chưa biết tôi là tôi… và bây giờ
Tôi biết tôi là tôi thì tôi đã

Chẳng còn là tôi nữa rồi… cài gì
Trói buộc định mệnh mong manh này và
Cái gì đã hoá thành con bướm sắc
Màu để một chiều gió thổi bướm bay

Xa nước mắt em khô thêm trên  những
Phiến thạch Cầm –  đàn khô – tim tôi cũng
Không thể nào thôi tan nát trong trời
Khuya cuối đông… và dù đêm nay gió

Có thổi thành giông bão để đưa đêm
Giao thừa về đón một mùa xuân thì
Tim tôi vẫn còn ngàn năm băng giá
Trong nát tan và nước mắt em là

Lá khô. Mai kia mùa xuân có về
Có vào đời thì con bướm sắc màu
Cũng đã bay xa biết mấy trùng khơi
Tôi vẫn còn ngồi đây gõ mấy cung

Bậc thạch cầm… một mình mình gõ một
Mình mình nghe. Khi gió cuối đông vẫn
Lạnh lùng thổi
 
 
Saigon Giáng Sinh 2003

 

 

 

Last modified on 02/07/2007 - 3:00 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME