1.
Chỉ có một con tim mà tôi cứ
phải nhắc nhở nó mãi là phải cố
gắng nhớ cả ngàn lẻ một điều đáng
nhớ và phải cố gắng quên đi cả
ngàn lẻ một điều phải quên. thế rồi
nó vẫn nhầm lẫn đến độ cái đáng
nhớ thì nó lại quên và điều đáng
quên thì nó lại cứ nhớ bám lấy
2.
có những điều không còn ai nhớ nổi
và có những điều không ai dám quên:
là người việt nam đã vùi nấm xương
tàn cả những nấm xương chưa tàn
trên khắp miền thế giới trở thành
những nắm xương khô quốc tế. Ngay chính
tôi cũng có người em chết ở quê
người chôn ở quê người và làm ma
ở quê người. Người người chết trên núi
Cao trong rừng sâu và dưới biển đông
chỗ nào cũng có nấm xương khô của
người Việt Nam... vang danh thế giới chấn
động địa cầu ôi người Việt Nam ta
anh hùng trong nấm xương khô
sống ở thác về – mà có về được
đâu; sống cũng gửi mà thác cũng gửi
luôn. Xin người đã chết hãy phù hộ
cho sống, nếu còn có chút hương linh,
được sống và sống cho bình an và sống
cho ra con người... và...
23.01.2007
Nhớ ngày mất của Ba
(06.12.65)