NGƯỜI VÀ ĐÊM
ĐÊM VỚI NGƯỜI

Đoàn Minh Hải

 

 
 

 

 

Tặng  Cao-bá-Minh

Nghĩa trang lô nhô bia mộ, những con
đường trong thành phố lô nhô người. Giờ
tan tầm lúc nhúc những người là người.
Những cây cột đèn nhìn theo chóng mặt,

cúi gầm. Trong cơn mưa, thành phố
thành sân khấu múa rối nước. Ai cũng
là thằng hề... có cả con hề nữa.
Nghĩa trang nào cũng đông ngừơi chết, thành

phố nào cũng chật người sống, nhưng có
bao nhiêu người có đựơc con tim không
tật nguyền. Buổi sáng tôi tìm tôi hôm
qua, và ngày mai tôi sẽ tìm tôi

hôm nay, cứ thế... cứ thế tôi sẽ
là con  kiến đi kiện củ khoai. Tôi
biết chắc rồi có ngày hắn sẽ trở
về, nhưng dù hắn đã trở về từ

hôm qua hay hôm kia thì căn nhà
xưa đã siêu vẹo, chiếc ghế hắn ngồi
đã gãy, rêu đã úa lên tường nhà,
nhà và những cánh cửa sổ đã lạ

đã xa. Đêm bôi nhọ mặt người không
nhận mặt nhau. Đêm không thể nào quên
những tiếng súng vang vọng trên mặt
sông bắn vào, những đám lục bình

cố ý trôi và cố ý tắp vào
chân cầu đâu đó. Đêm đẩy quá khứ
vào quá khứ và nhét tương lai vào
chỗ của tương lai. Đêm bông đùa với

người sắp chết. Những xác người, và sóng
vẫn nhịp nhàng vỗ vào chân cầu và
đám lục bình vẫn dập dềnh trên nỗi
chết hững hờ. Tôi đã đẩy nhầm quá

khứ vào tương lai. Rồi sẽ có một
ngày giòng nước cuốn trôi con sông và
hôm nay con sông ấy đã không còn,
con sông quê nhà mất dấu. Đường đời

thì không thẳng tắp như thời gian, vậy
mà thời gian lại khúc xạ những con
người. Phải chăng vì lòng người vốn đã
quanh co và trái tim đã chẳng được

tròn. Tôi rơi hai mươi lăm năm chưa
chạm đất chỉ chạm những oan hồn trên
đường rơi. Tôi không phải là bong bóng
bay cũng không phải là khinh khí cầu.
 
Tôi bằng xương bằng thịt. Tôi là ngừơi
cha mẹ sinh ra. Tôi nói đựơc tiếng
người nói rõ ràng không ngọng nghịu, không
tâm thần phân liệt. Tôi như những chiếc

lá bàng mùa thu nơi quê nhà xa
tắp, rơi… rơi... rơi... Tôi, con ngừơi không
trọng lượng, nhưng vẫn tha thiết tin người.
Biết rồi khổ lắm nói mãi... Ai chia

sẻ cùng tôi những mùa lá rụng, những
cơn bão táp, những đêm mực đen, những
ngày thay cờ Tổ-Quốc... Quê hương tôi
có bốn mùa: mưa – bão -- lụt và hạn.

 

 

 

Last modified on 03/04/2007 - 7:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME