Tặng anh Phan Tấn Hải
Một thuở nọ,
Tôi đứng ở bùng binh chợ Bến Thành
nhìn dòng xe và người bỗng dưng
cảm thấy buồn… Tôi sẽ buồn như xe
thổ mộ hết thời, tôi đã buồn như
con ngựa già hết thời, tôi cũng buồn
cho tôi một sinh vật hết thời, già
nua lạc hậu như cái chợ Bến Thành
phải sửa đi sửa lại mà vẫn già…
Tôi nhặt một hòn sỏi bằng ngón tay
cái… Hòn sỏi này đã từ trái núi
nào vỡ ra và trôi theo con đường
nào để lăn lóc tới đây theo cái
già nua với tháng nãm… Tôi vất hòn
sỏi sang bên kia đường, hòn sỏi nằm
yên dưới lề đường già nua như tôi
đang đứng bên này bùng binh chợ Bến
Thành… và hòn sỏi bên đó già nua
nhìn tôi già nua đứng bên này… Người
và xe cộ vẫn chạy vòng quanh cái
bùng binh già nua như cái đèn cù
thuở nhỏ ba tôi đã làm cho tôi
và các em tôi… đã gãy nát hay
cháy từ cái ngày xa xưa… có còn
thì bây giờ cũng già nua… Cái đèn
cù già nua chắc cũng buồn như chiếc
xe thổ mộ già nua hay cũng buồn
như con ngựa thồ già nua hom hem…
Tôi nhìn lên tượng người đàn ông ngồi
trên con ngựa già nua thả con chim
bay, từ ngày thả con chim đến nay
con chim đã bay qua mấy hành tinh
mà tượng người đàn ông vẫn mãi đứng
mãi một nơi này già nua. Tôi đang
nghĩ đến đường bay của con chim…
Xưa bất dị nay
Nay bất dị xưa
và: Xưa tức thị nay
Nay tức thị xưa…
23.08.2008