KHÁC CHIỀU GIÓ

Đoàn Minh Hải

 

 
 

 



1965

‘Có những đêm tao đứng trên ngọn núi
Tháp-bút nhìn xuống cái vầng sáng của
Thành phố, tao nhớ nhà, nhớ bạn bè;
Nhớ tụi bay quá chừng…” – Thư của hắn

Gửi về cho tôi qua tay Mẹ hắn
Cũng vào năm này Ba tôi mất. Đọc
thư tôi thương hắn quá chừng. Trở lại

1975

Đà nẵng hắn mò cua bắt ốc vớt
Bèo ở hồ Thạc-gián rồi nghe đâu
Hắn điên, tôi lại nhận được thư, “… thỉnh
Thoảng trở trời đầu óc tao nhức nóng

Như lửa đốt vì những mảnh bom còn
Ở trong người hành tao nhức nhối và
La hét… Rồi hắn điên thật… Hắn vào

1991

Saigon thăm tôi mang theo một tên
Công-an để bảo-vệ, gặp nhau hắn
Nói:- tao vẫn nhớ câu thơ của mầy...
Cùng một hướng ta theo chiều ánh sáng...

Bây giờ không biết hắn còn nhớ tôi
Không, tôi thì vẫn còn nhớ  hắn nhiều
Và thương hắn nhiều… Trời bốn hướng tôi
theo chiều ánh sáng. Không có ánh sáng

Này chắc tôi đã điên và điên hơn
hắn….

 

 

 

Last modified on 04/29/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME