Có tôi ngồi suốt đêm trong cái phòng
như cái hộp carton này nhìn ra
ngoài cây khế thỉnh thoảng rụng vài lá
vàng, vài bông hoa li ti tim tím
cũng có lúc trái cũng rụng những con
dơi lượn qua bay lại vun vút. Và
cứ xem như không có tôi ngồi trong
phòng thì cái phòng này sẽ như thế
nào và ai đang viết đầy chữ mơ
mộng trên những trang giấy trắng kia. Và
khi tôi không có tôi thì sẽ còn
ai nhìn thẳng vào cái hình con rắn
quay đầu lại cắn nuốt cái đuôi của
chính mình trên tường kia. Nó đã nuốt
tương lai của nó, tại sao tương lai
lại ở nơi đuôi; ở ngay cái nơi
tận cùng bằng số vậy.
15.11.2002