Mỗi tối mặt trời đều chui qua biển
để tránh những điều thị phi – Còn tôi
tôi biết chui vào đâu giữa ba bề
bốn bên, bốn phương tám hướng ...; duy nhất
chỉ có bóng đêm để lẩn vào... nhưng
bóng đêm từ lâu đã đầy dãy những
bất trắc lọc lừa phản bội loạn luân ...
chỉ còn mỗi một đường là tôi chui
vào chính tôi. Nhưng trong tôi từ lâu
cũng đã là một khối sợ hãi âu
lo ... và cuối cùng tôi chui vào thơ
chỉ có tự giam mình trong thơ tôi
mới cảm nhận được hết vì sao tôi
lấy thơ để mà chui vào, để mà
làm lá chắn ... dù mặt trận có hở
sườn hở bụng hở lưng
tôi cho thơ là thành luỹ cuối cùng
che chở một thân phận; và mặt trời.
09/2008