Tôi đã ngồi ở cái quán này bao
nhiêu lần uống bao nhiêu ly café
với cái buồn buồn của riêng tôi; đi
đến tỉnh nào phố nào tôi cũng tìm
ra một cái quán để ngồi để uống
một ly café, nhiều lúc còn không
biết tôi đang ngồi ở đâu nữa
với ly café và với nỗi buồn
đã uống đến ly café thứ mấy
kể từ ngày biết uống café và
buồn cái gì cái gì làm tôi buồn
cho đến bây giờ và cả mai sau
mai sau dù có bao giờ
đốt lò hương cũ so tơ phím này (*)
tơ đã chùng thời gian đã nhạt chiều
đã vàng lá đã úa còn gì nữa
để mà có bao giờ.
đã buồn cái buồn của riêng
tôi cái nỗi buồn phải trộn lẫn với
café cái nỗi buồn không khóc được
không vơi được theo bước chân và
chân tôi bước đến đâu thì cái
buồn của riêng tôi đến đó như quả
lắc của cái chuông; kêu lên vang lên
những tiếng quê hương... quê hương...
17.11.2002
_______________________
(*) Kiều, Nguyễn Du