có anh muốn sống không sống được
có anh chờ chết chưa chết ngay
chiến tranh đến rồi đi giống xe
rác ngày nào cũng có ngày nào
cũng đầy từ thuả nảo thuả nào
có anh cơm no ấm cật có
anh luôn nghèo khó cũng đồng môn
có anh làm quan có anh làm
thợ có anh lưng chừng ở giữa
làm thơ làm quan chết vì nước
được thờ làm thợ có tiền mua
cơm đút vào mồm làm thơ thì
dở dở ương ương toàn nhịn đói
tất cả chả có gì đáng nói
từ ngàn xưa tới nay bây giờ
vẫn vậy.