nước từ robinê chẩy 1
lúc đầy ắp 2 thùng nước đặt
lên vai gánh về nhà vặn cái
đầu cái bụng chả chẩy ra giòng
thơ nào thôi cũng đành đắp chăn
mà ngủ trong giấc mơ gặp trích
tiên Đỗ Phủ đang bơi thuyền dọc
bến Tần Hoài cùng thi nhân thi
khách nhậu lai rai nhưng vắng bóng
tôm khô củ kiệu người chơi thuốc
lào người chơi thuốc điếu người chơi
xì gà ống vố cầm tay quẩn
quanh toàn tài tử vãng lai đến
dăm bữa rồi thăng đi mất chuyện
bây giờ toàn là chuyện thật nghe
cũng nhức đầu nhức đít nhức lưng
1000 năm sau nối mãi 1 cơn
buồn nghe cũ rích là nỗi buồn
nhân thế?