Muà đông thụt lùi kéo muà xuân
tới muà xuân bất thần đến đây
quá vội còn chút sương mù còn
chút lãng quên bầy dơi yêu đời
ngủ ở chái hiên chân bám vào
cột kèo đầu thòng xuống duới ờ
mà muà hè xô muà xuân quá
tội đuổi lũ ve sầu ra tàn
phượng than khóc cả ngày? gió nam
lào thổi hoa đỏ rớt ngay đây
trên đại lộ nhuộm 1 mầu đỏ
thẫm năm nào cũng tháng 6 không
mau không chậm ngôi trường đã vắng
hết học trò trời nắng hồng hồng
còn mãi trong ta cùng theo tiễn
nhau về quê nghỉ mát ở mãi
ngoài ni làm sao làm sao mơ
đà lạt