em đứng câu cầu tàu trông ra
biển trời quá nâu mây quá xám
hiềnhòa dăm con thuyền sôlô
nhoài trên sóng cánh ải âu khúc
nhạc dãca dăm con cá mắc
mồi cắn dây câu bơi đi mất
em ưutư đứng đợi hết canh
chiều nước no gió ùa lên cơn
sóng vụn tham của người chờ mãi
chỉ bấy nhiêu cần không dây còn
người không điểm tựa đi quá vui
mà về lại tẽntò bao êm
ái ươm lên từ thềm đất quay
lại nhìn tàntạ tro than chị
vẫn đó không tim không óc mặc
kệ non sông mặc xác dưđờ
chiều nắng rộ vỡ bờ không cần
biết mãi trong đầu 2 chữ tự
do chả là xác bướm mà cũng
nghèo chả là ngọclan mà cũng
tan vèo 1 cái thân bộhành
tứxứ thoáng trong đầu duvị khói
trầmhương
Last modified on 01/24/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC