thi sĩ sông thương đã ra người
thiên cổ gửi lại nhân gian tiếng
võng ru cổng làng quê trụ gạch
đơn sơ đụn rơm cao không mầu
mè trang điểm chiếc chõng chổng chơ
qáun tranh đầu xóm lèo tèo mấy
rổ khoai sọ khoai lang mươi chiếc
bánh đa kẹo lạc kẹo vừng ấm
nước vối [chè xanh] đặc sánh dù
mệt nhọc vui đường bận rộn nhớ
thôn xưa xóm cũ cổng làng?30
năm vẫn chỉ thân đơn sầu đặc
quánh giang hồ lữ thứ nhìn đủ
hướng chả hướng nào? xứ sở nhìn
5 châu cũng chả đợi chả chờ
bao thân tình gòi ghém trọn vào
thơ ? để ta chết dùng làm khăn
phủ mặt ta đã đi bao đường
bao đất tìm suốt mùa thiếu 1
quê hương? giờ xế chiều chả được
dừng chân dù 1 chỗ gọi là
chỗ tạm mơi về phủ lạng thương?
ai mừng ai đón?