Những vòng tròn èo ẹo trước mặt
em phả vào mặt em sương khói
những ô vuông những ô chữ nhật
nằm đứng nghiêng ngửa đóng khung anh
những đường ray song song chạy vào
đời nhau không dừng lại không sân
ga cứ lao vun vút như sáng –
trưa – chiều – tối hết ngày nầy đến
ngày nọ cắt vào da thịt anh
bật máu tiếng kêu rên khàn giọng
tiếng thét khàn giọng lời thì thầm
khàn giọng hay sấm sét vừa khàn
giọng vừa nổ đanh bên tai sự
tha thứ trốn mất chẳng thấy đâu
con chim xanh trong lồng son gác
tía trĩu nặng sầu thảm thỉnh thoảng
lượm vài hạt thóc cắn rệu rạo
cầu âu sống cầu âu hy vọng
cầu âu mắt mệt mỏi dõi qua
những chấn song cầu âu con chim
xanh cùng giống bên ngoài hí hửng
nhảy nhót tự tin hót chíu cha
chíu chát tự tin nhìn ngó tự
tin liếng thoắng trên thảm cỏ đầy
lũ côn trùng hả hê no đủ
hả hê tung cánh liệng trái – liệng phải
như người vũ nữ liệng trên băng
những cái vòng tròn èo ẹo từ
những cụm khói thuốc èo ẹo anh
nhả ra vo miệng hình chữ O
nhả ra những con chữ O bị
em quơ tay phá nát trước khi
nó kịp tới ve vuốt môi má
lên tóc em và những ô vuông
hay chữ nhật áp đến như những
khung ảnh lưu lại anh trong đó
lắm lúc lại là những bức màn
sắt giam chặt anh – một con ngựa
từng bất kham ... bất kham