Người phụ nữ trong tranh lập thể của
Picasso bỗng bước ra khỏi khung
tranh đầu hình thang đáy lớn đáy nhỏ
là cằm. Trong tòa lâu đài cổ vắng
lặng bỗng vang động "echo" tiếng chân
ả nặng nề khô khốc vừa chạm xuống
nền nhà một tròng con mắt lộ hẳn
ra ngoài tô đậm nỗi hằn học con
mắt kia dẹp lép như chiếc đĩa phẳng
ngực hình tam giác không đều không cân
nhọn hoắt bụng bầu dục lỗ rốn hình
vuông hai cánh tay xoắn như cặp lò
xo khòng khoèo giống hai ổ bánh mì
baguettes. Ả bước khập khễnh chân thấp
chân cao một chân co lên đặt xuống
một chân kéo lê mỗi bước như một
dấu chấm phẩy ốm như hai ống nứa
một dài một ngắn. Vừa xuống đến tầng
trệt tòa lâu đài ả bứt hết quần
áo ném lại tung tóe thân thể trần
trụi nổi bật làn da màu gỗ gụ
hai bầu vú đen bóng nhọn cứng ù
chạy ra đường phố sầm uất về phía
ngôi mộ Picasso gọi giục giã
đánh thức lão dậy. Một lúc sau nắp
ngôi mộ mở ra xác một ông lão
gầy xọp tóc bạc phơ từ từ ngoi
đầu ngồi lên nhìn kỹ ả thều thào
“Nàng chẳng phải là nguyên bản của ta
nàng chỉ là tranh chép!” Nói rồi lão
biến đi như sợi khói!...