TRẦM MẶC NỤ IVY
Chập choạng nụ Ivy … ngày rớt
thật nhanh trong ly vang đỏ áo
váy hớ hênh mồi lửa rạo rực
nhanh hơn những lần rạo rực dậy
tình con thú bên trong con người
chồm lên kêu đòi con người bên
ngoài con thú mềm nhũn rùng mình
khao khát khát khao nụ Ivy
chìa mặt thật những rắp tâm mù
tối những mũi tên trúng tim những
toan tính truy hoan … nụ Ivy
ơi nụ Ivy …
MÁU ĐIÊN
Giữa khi đáng khóc thì lại cười ba
bên bốn bề người cười ta khóc khi
đứng trước biển mênh mông ta từng
thét thật to để luôn tự nhắc
rằng mình rất nhỏ ở khắp nơi
mọi người xuống đường ăn mừng khi
một tên độc tài bị hạ bệ
thì ta lại thấy buồn bởi thế
kỷ nầy kẻ lên sau sẽ ma mãnh, ác nghiệt hơn
nhờ những kinh nghiệm từ người
ngã ngựa ta có máu điên chăng
nên không dám yêu người đẹp người
giàu chỉ muốn kết tóc se tơ
răng long tóc bạc trăm năm hạnh
phúc sắt cầm hão hiệp hoặc long
phụng hòa minh với người nghèo với
em là cô gái trời bắt xấu
nhưng có tấm lòng nhân hậu và
rong chơi cùng những người bán lạc
xoong – bán đầu cho trời bán chân
cho đất nên thấy lòng nhẹ nhõm có
máu điên ngủ giấc say nồng ...
LỐC
Xe xích lô đạp gặp ngày đắt khách –
oải xe xích lô đạp trúng ngày ế –
lốc một ngày oải kèm vài ba ngày
lốc lóc cóc rong ruổi nơi nầy chỗ
nọ bè bạn trà quế thuốc lào râm
ran chuyện kể chuyện nọ xọ chuyện kia
chẳng đuôi chẳng đầu chẳng đầu đề
chẳng kết luận một thời tù cải
tạo về – oải không đi kinh tế mới
bị cho là chống không cấp hộ khẩu
không cho làm chứng minh nhân dân – oải
cần gì cái mảnh giấy lộn để chứng
minh dân ngu ku đen từ khuya kia
mà hộ khẩu dù xin được thì cái
hậu của nó vẫn khổ cái xứ gì
lạ rứa?! mần gì cũng hộ khẩu nhưng
lắm khi nó đá giò lái đau như
bò đá muốn có hộ khẩu ở Sài
Gòn thì phải đứng tên chủ quyền nhà
nhưng muốn đứng tên chủ quyền nhà thì
phải có hộ khẩu – lốc cái hộ khẩu
nó rượt chạy vòng vòng như bị ma
đuổi điên chưa chưa điên – lốc có những
cuộc tình ta theo oải chè đậu cuối
cùng trật bài vị – lốc đời người lắm
kẻ chẳng cần làm gì oải vẫn giàu
đời mình cày đầu tắt mặt tối oải
xác mà vẫn lốc ...