
PHẢN KHÁNG
Nửa đêm bật ngồi dậy ngoáy vội
một lèo thơ ở đâu tuôn như
ống nước vỡ sáng thấy nghuệch ngoạc
chữ nọ ngáng tay vắt chân đè
chữ kia như bức tranh trừu tượng nhìn
ra cái gì thì ra thơ chỉ
là bài thơ kể về các nhân
vật người và cảnh bị trói gô
ném vào vòng xoáy của thời gian
cho nó quay cuồng gia tốc cứ
như cái máy sấy quần áo áo
quần như bánh xe thời gian nghiến
lăn theo chiều kim đồng hồ người vật
quặt quà quặt quại cảnh tượng lộn
ngược rối tung rống gào thét la
cho đến khi dây rợ đứt bung
toàn thể người người vật vật ly
tâm bị quăng ra trăm hướng di
lụy tứ phương quệt mặt dụi mắt
thấy đã tự do cười cười nói
nói hất mặt hiu hiu hát hò
huýt sáo từ đó thơ văn không
lề phải cũng chẳng lề trái mọi
thứ tự in tự ấn vươn ra
toàn cầu ngả chào bè bạn năm
châu … kể cả những khi kéo nhau
ra biển khè lửa vào các con
tàu Ngư Chính ...
Ở TÙ VỚI KIM DUNG
Hắn ngồi đó gầy guộc mặt xương xẩu
miệng rít khói thuốc lào phà khói từ
hai lá phổi hoan lạc lim dim gật
gù há hốc đen nhẻm tưởng như hình
ảnh thánh Ghandi bỗng hiện về hiện
về mỗi tối đúng giờ sau bữa cơm
tù lưng lửng dạ lũ tù quay quần
quanh hắn như viên thống soái và lũ
tù là những thần dân ngồi chầu mỗi
đêm chờ nghe Kim Dung qua cái miệng
dẻo và chất giọng trầm bổng truyền cảm
với một bộ nhớ siêu việt lúc chi
chiết lúc trầm mặc lúc gợi tình và
cũng không thiếu những trái ngang làm hắn
tức tối vung tay đánh rầm vào cái
thùng tôn tưới rau bẹp dúm và cứ
thế những tháng ngày tù ai cũng mong
trời mau tối để được sống cùng Kim
Dung trên bước đường hành hiệp say sưa
với Dương Quá Tiểu Long Nữ hồi hộp
với Lục Chỉ Cầm Ma xúc động với
Thần Điêu hay hoan lạc với Lão Ngoan Đồng
lắm khi đang kể đến hồi gay cấn
hắn bỗng dừng lại húng hắng ho “– Đ.
M. thèm cục đường quá chẳng hơi đâu
mà nói nữa” thế là nhanh như chớp
có những bàn tay chìa ra … người tù
nào cũng thèm đường hạnh phúc đời tù
đôi khi chỉ đơn giản là một phân
đường tán … ngậm nửa cục đường chiêu ngụm
nước chùm bao hắn vụt trở lại mạch
chuyện vanh vách tài tình dẫn mọi người
đến đoạn căng thẳng đang không bỗng vỗ
tay cái bộp đứng phắt lên “– Mai tiếp”
thì ra tới giờ kẻng ngủ lũ tù hụt
hẫng trở về láng trại trở về thực
tế kiếp tù nhớ vợ nhớ con nhớ
nhà nhớ cửa hoặc trằn trọc ôn lại
nhập vai các nhân vật của Kim Dung
để chìm dần trong giấc ngủ chấm dứt
một ngày tù với Kim Dung...