CHUYỆN NGỤ NGÔN MỖI NGÀY CHO BÉ

Chu Thụy Nguyên

 

 
 

 

                                                                                  
                                       

 

Cuối cùng rồi tôi cũng đã về lại
Sàigòn Sàigòn bây giờ lạ lẫm
như người mặc chiếc áo lòe loẹt nhưng –
chật bó – đông đúc – nóng chảy mỡ – tất
tả – chen lấn – giành giật – lừa lọc – sống
thử – đẻ mướn – giựt dọc – đinh tặc – lộ
hàng – vô tư ... là Sàigòn bây giờ.
Ở đó tôi đã gặp bé thiên thần
tám tuổi với xấp vé số mỗi ngày
dầy cộm. Sự ra đời của bé là
chuyện chẳng đặng đừng "vỡ kế hoạch" mà
bố cháu và cả luôn mẹ cháu chẳng
ai muốn nhưng cháu lại vẫn cứ chào
đời. Ai mách bé chú là việt kiều
để sáng sáng chú ngồi cà phê cột
đèn bé mời chú mua giúp vài tấm
vé số và còn đòi chú phải kể
cho cháu nghe chuyện về nước Mỹ? Mỗi

ngày một chuyện ngụ ngôn về nước Mỹ
xa tít bên kia bờ đại dương đã
khiến đôi mắt đen láy hạt huyền của
bé nở tròn xoe trên khuôn mặt luôn
lem luốc. Những câu chuyện ngụ ngôn đã
khiến cho một chiều nọ bé không thể
bán hết vé số nên phải bị một
trận đòn nên thân để lại lằn ngang
lằn dọc, trên thân xác gầy còm, đen
nhẻm, luốc lem. “Chào chú. Chú ngồi đây

lâu chưa?” – “Con suy nghĩ hoài, hôm nay
con muốn hỏi chú – Chú ơi! Ở bên
Mỹ trẻ con như cháu có đi bán
vé số không chú?” Nhìn sâu vào đáy
mắt cháu tôi chỉ biết lắc đầu cho
một câu hỏi trẻ thơ, thực tế và
chua xót. – “À! không cháu ạ.” – “Vậy rồi
con nhà nghèo như con tiền đâu sống?
Làm sao đi học được? ...”

                                                                         

 

Last modified on 06/04/2011 6:00 PM © 2004 2011 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC