ĐÊM ĐI QUA NGHĨA TRANG
Những ngôi mộ xếp thành hàng thẳng đuột
sự chết xếp thành hàng như lúc sống
xếp hàng nơi công cộng những tiếng thở
bốc lên thành khói những than vãn chìm
xuống thành sương mù trên những thập giá
trên những pho tượng thánh Giu-Se trên
tóc trên mặt mẹ Maria nhân
lành – lúc tôi sắp đi qua những ngôi
mộ đang chuyện vãn những tiếng cười trong
trẻo những tiếng kháu nhau trong trẻo tiếng
í ới trong trẻo tiếng ho trong trẻo
đầy sinh khí – dễ chừng họ đang nói
với nhau về tình yêu một loại tình
yêu bất tận nào đó họ vẫn thường
trao nhau như của ăn của uống mỗi
ngày trong tháng ngày bất tận – họ đang
đùa giỡn bóng trăng họ đang sống họ
thật sự sống kia mà họ đang sống
như chưa hề chết như sẽ không bao
giờ chết họ mãn nguyện nói mãn nguyện
cười mãn nguyện như chưa hề bệnh tật
chẳng hề đau đớn hình như họ cũng
chẳng hề quan tâm về giá xăng đang
tăng nạn thất nghiệp đang tăng phí bảo
hiểm đang tăng giá chợ búa đang tăng
nhân phẩm con người đang giảm việc làm
đang giảm giá trị đồng đô la đang
giảm Tsunami vừa gia tăng số
lượng người mới chết – những cái chết ở
đây chẳng biết nguyên do gì nhưng nằm
lớp lang trật tự những câu chuyện kể
rất trật tự những tiếng ho trật tự
những nói cười trật tự duy chỉ một
mình tôi đang đi ngang qua khu nghĩa
trang nầy mà lòng rối loạn những âu
lo tâm trí rối bời ruột gan rối
bời tình yêu rối bời và thảy đều
mất trật tự ...
ẤN TƯỢNG
Ở sâu thẩm tận cùng tâm khảm tôi
những dòng sông biết nói (những) dòng sông
biết chải chuốt điệu đàng – có dòng sông
từng nói với tâm khảm tôi nó (chính
nó) là dòng đời người cũng bởi (chính
nó) có chỗ bồi chỗ lở như con
người có bỉ cực thái lai – tôi (chính
tôi) đã hơn một lần nói với nó
tôi không bao giờ tin vào thứ triết
lý đó bởi tôi (chính tôi) cuộc đời
tôi vốn vẫn thẳng đuột từ thuở cha
sinh mẹ đẻ đến nay toàn cực khổ
chỉ lở không thôi giá như cho được
vài lần bồi rồi sau toàn lở cũng
cam đàng này ... nó luôn chải chuốt lượn
lờ điệu hạnh nhí nhảnh ưỡn ẹo nó
từng nhiều lần hỏi tôi xem nó có
nên thơ không tôi hoàn toàn không tin
nó có tài làm gì nên thơ trong
tôi ngoài bùn sình hôi đen đôi bờ
tôi đã dứt khoát trả lời nó không
ngần ngại – giống con đĩ rạc hết thời
thì đúng hơn nó nguýt dài đỏng đảnh
bỏ đi tôi vội nhìn theo thoáng trầm
hương ở lại ồ tôi (chính tôi) nhầm
tôi (chính tôi) đã nhầm nó (chính nó)
chứ không ai khác hơn nó là dòng
sông ở Mỹ khốn nỗi trong tâm khảm
tôi ( chính tôi ) chả còn dòng sông nào
khác ngoài dòng sông dưới chân cầu Trương
Minh Giảng cầu Kiệu cầu Bông đã cùng
góp nhặt nước đen từ dòng kênh Nhiêu
Lộc...