CÙI CỌC
Hắt hơi thở khó nhọc những chớm
gai đâm dầm xẻ thịt tươm máu
người gù ngó chăm chăm vào bóng
chiều mọi thứ đã muộn màng muộn
màng chiếc bus cuối cùng muộn màng
ì ạch rướn vào đêm chiếc nón
quá cũ tả tơi cùi cọc như
cái bướu to gù trên lưng gã
tự thuở nào tự thuở nào bóng
tối phủ chụp thật nhanh nhanh thật
chỉ còn đọng lại những vệt sáng
cùi cọc quanh tôi quanh bóng người
gù liêu xiêu cuối phố …
SĨ DIỆN
Cô ả rờ cái bụng lép kẹp
một chút đói một chút ra vẻ
bất cần thời thượng vàng hạ cám
“Xí! nhân cách như bèo làm bộ
làm tịch hoài” những lời mời mọc
lả lơi những quan tâm hời hợt
lấy có ăn lấy có uống lấy
có để sống qua ngày chờ thời
“Thời gì?”
(Vàng thau lẫn lộn)