NGÀY TẬN TH Ế

Bỉm

 

 
 

 

 



Thưa Chúa, thưa Phật, cùng các vị
khác, bây giờ các vị có rảnh
lai rai cùng tôi vài chén đắng.
Nhấm nháp những con khô người mà
chúng cho rằng các ngài là cha
đẻ. Các ngài tạo ra chúng? Loài
người đang chết. Liệu các ngài tái
sinh chúng được chăng. Không đâu. Vì
các ngài còn đang bận tự đầu
thai, tôi nhận ra điều đó bây
giờ, ngay lúc này và tôi hí
hửng với điều đó. Trong niềm hân
hoan chào mừng những bộ xương khô,
tôi cử hành bài nghĩa địa ca
hùng tráng, thứ rượu được lên men
từ máu toả ra hương vị quyến
rũ lạ lùng. Cái thây khổng lồ
của rừng rậm tham gia bằng giọng
hát man rợ, quyện cùng điệu múa
của quỷ: những con thú bị giết
là quỷ những giòng sông đen là
quỷ, ma đất, ma nước, ma cây
ma cà tưng. Quả đất ong ong,
mưng mức, quả lửa phình to và
có chiều hướng nổi giận. Nước sôi
loang lổ, không khí đặc quánh keo
chặt những đầu lâu đang ngắc ngắc.
Các ngài đừng run rẩy, và các
ngài đừng sợ loài người thức tỉnh
có thể các ngài sẽ tạo được
một loài khác ngoan đạo hơn, xin
chúc mừng. Còn tôi, đang thưởng thức
trọn vẹn ngày tận thế. Tôi tự
mổ bụng bằng móng tay, buộc miệng
mình bằng những dải ruột thối. Nhìn
kìa, lá phổi của tôi đang xả
khí độc giết chết hàng loạt nhà
máy, ống khói, công trường. Hàm răng
tôi đã thoát khỏi miệng tự lúc
nào, đang ngấu nghiến những cỗ máy
khổng lồ, những toà nhà cao tầng
làng mạc, phố xá. Quả tim bệnh
hoạn của tôi đang nổ tung những
kho bom nguyên tử, chất độc màu
da cam, nổ tung những bộ óc
thuỷ tinh, những quả tên lửa mang
đầu đạn hạt nhân. Một bữa tiệc!
Cuồng quay những âm thanh điên loạn
chém giết, trả thù, chinh phạt, những
dối trá cuộn tròn và im bặt.
Đạo đức đã lộ rõ bộ mặt
giả tạo. Cả thế giới đang tan
vỡ hoà cùng nhịp đập không nguôi
của oán hận. Ngày tận thế dâng
cao. Tận thế…

Sài Gòn 6/12/2007

 

 

Last modified on 12/16/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC