1.
Đã qua nhiều khi yếu đuối đã
chẳng nhớ gì yêu ghét giận. Lại
chiều… Ý niệm cùng suy tưởng rời
bỏ mặc tôi xuýt xoa những cọng
lông trên người đang chua chát dựng
lên [dưới luồng khí thốc tháo từ
cái máy lạnh] lan man những nỗi
nhớ thất thểu. Thằng em nhỏ nơi
2.
xó rừng cách xa tôi như quãng
tới một chai rượu không cạn [men
ru khó cưỡng] những ngày anh em
cuộn lấy nhau qua cơn bão gió -
mưa phùn - thơ ấu những người sinh
thành ra tôi giờ đang sắt se
trong tất bận cơm áo gạo tiền
[chiều rừng]… nhớ tôi… cố hữu… rồi
tự thể cây ngô quắt queo cố
víu áo tôi về trên cao nguyên
lộng gió vào khoảng nửa địa cầu
đang chơi trò đuổi bắt tím đen
như một yếu đuối thời tà áo
[em]… ru ngủ… lại lạ khi tôi
len lén nhuốm vạn vật màu tang
tóc những lúc ký ức hiện lên
trêu ghẹo trở về với yếu đuối
xưa, lay lắt thân mạng vòng quanh
những chen đua phố thị mò mẫm
da thịt không còn hôi hôi mùi
3.
cỏ khét… Khi lý trí câm họng
và tái mét tôi chỉ cảm cái
mơn man khẽ khàng bụi bặm, nước
thải, ánh mắt miệt thị, rặm rạp
rác rưởi... nghe đâu đó vọng âm
thanh rượu nổi tăm… lại tham vọng
chộp bắt khói thuốc lào của bố
lại muốn nghe mẹ nhăn trán kể
cho xong câu chuyện tiếu lâm tủn
mủn không đầu cuối… lại âm mưu
lìa đời… lại âm mưu vùi dập
yêu thương giận hờn… lại âm mưu
vùi dập kỉ niệm… lại âm mưu
từ bỏ tương lai… lại cô độc
không quê hương nhà cửa
Sài Gòn một chiều nhớ núi
Last modified on 01/17/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC