BÔNG HOA LĂNG LOÀN

Bỉm

 

 
 

 

 

 




Em hỡi, chắc em khó hiểu
rằng tôi lăng loàn như bông
Dã Quỳ vàng khè trước ngõ
Rằng yêu em mà chưa biết
mặt như em yêu Dã Quỳ
dâm ô. Dã Quỳ dâm ô
với mặt trời, mặt trăng, mặt
người tiều phu, mặt tôi. Dã
Quỳ không mùi, luôn nhơn nhởn
cũng thât khó để nhận ra
trong đêm, để em và tôi
giao hợp. Một cuộc thoát thai
hay bào thai những suy nghĩ
mam dại. Thường thì nó sẽ
được mệnh danh là suy tưởng.
Nó mất mùi và khô như
cánh hoa Dã Quỳ vì ngày
dài nắng gió. Chỉ con thú
hoang đêm đêm biết rõ mặt
em như mùi hoa Dã Quỳ.
Nó mách bảo tôi rằng tôi
giống một bông hoa lăng loàn
hơn và em đang tới. Em
tới. Tới khi tôi đang uống

say những giọt đắng trên đường.
Đôi khi có vị cay như
rượu. Người đời thấy tôi khô
héo vàng vọt nên thương gắn
cho tôi, áp đặt cho tôi
những thứ vớ vẩn gọi là
lãng mạn. Đêm qua, bông hoa
héo hắt thủ thỉ với tôi:
nó sướng vì được chết còn
tôi thì đang yêu em. Yêu
tâm hồn em xác thịt em
và muốn tớp em tựa một
con thú.

Đà Lạt 11/2007

 

 

 

Last modified on 12/30/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC