Tặng bố con nhà mất dạy
Tôi đứng trên tầm cao quan
sát ngày. Một phiền não đời
thường, trôi. Tôi nghĩ bầy ong
của em; tay tràn mật, tôi
quay về hướng gió nói: mày
lừa ông đấy hả. Nhìn bàn
tay, tôi quyết định không ngủ
với nàng. Nay tôi hăm bốn
tuổi, tôi nhớ năm mười một,
khi cố nhét vào ống tre
tôi khóc to vì một vết
đốt. Dù sao cũng là vợ,
tôi không thể hờ hững với
nàng. Mỗi chiều, khi tôi nhìn
phía bầu trời màu khói, và
ước. Mấy ai quét sạch lá
rừng. Khói lùa đầy háng. Nàng
chờ tôi bay về làm tổ
Bằng Phúc 3-2003