Đồng hồ điểm hai mươi lăm
giờ (!): thức dậy thúc dậy cái ý thức
sống còn ngái ngủ đang từ
từ vươn lên những khúc gân não đầu
ngón tay rờ vú1 giấc mơ
lái ngái quái gở những khúc phim trắng
đen cắt dán chẳng ra hồn
những xác chết không đầu ngón tay cụt
chẳng bóp cò được chết tức
tưởi trong chiến tranh chợt thức dậy thúc
dậy cái ý thức sống còn
lái ngái ngủ của giấc mơ đời thường
đang diễn ra như một bài
thơ không đề dza vú2 của em, tôi.
(cuối 3, không 7)
1: revue
2: déjà vu
Last modified on 08/30/2007 – 8:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME