CỌ XÁT

RUBBING / COMING CONSTANTLY INTO CONTACT WITH

Biển Bắc

 

 
 

 

Sự cọ xát nào cũng làm
ra những tiếng kêu của vật
thể va chạm vào nhau; mà
nhiều khi, rất có thể, sẽ
có những miếng bể (từ cái
cọ xát rớt ra) cũng tạo
nên những tiếng kêu tiếp theo
nhau thành một giai điệu nhịp
nhàng trong không gian: để nói
lên cái có-mặt của sự
hiện có trong vũ trụ. Muôn
tiếng kêu kia là những: kóc
kóc; keng keng; bộp bộp: chéo
chéo; vân vân. Cũng như ha
ha; hu hu; a á; khờ
rờ; vân vân: vốn là giai
điệu được tạo nên từ những
va chạm của thân xác với
thân xác; tư tưởng với tư
tưởng. Cũng để nói lên cái
có-mặt của con người trong
cuộc sống, khi đời người cọ
xát với cuộc đời........từ đó!

đầu 8, 0 sáu

 

 

 

 

 

 

 

Every rubbing do create
some sounds of objects
colliding with each other; also
sometimes, probably there are
a few broken pieces (fallen out
from the rubbing) will create
some following sounds, forming
a rhythmical melody in space:
to say the present of the
existing in the universe. All
those sounds are: tok
tok; clang clang; dong dong; clash
clash; etcetera. Likewise ha
ha; hic hic; ah aah; grrr
grrr; etcetera: are actually
the melody, which is created from all
clashes of body against
body; thoughts upon
thoughts. As to say the present
of human being in
living, when human life constantly comes
into contact with life………ever since!

early 8, 0 six