Vương Ngọc Minh

ĐỌC LẠI "CON SÂU", DƯƠNG NGHIỄM MẬU

CUỘC ĐỜI XUI KHIẾN – A GUY FROM SAIGON – VÔ ĐỀ – THƠ, TÁI HIỆN
THÁNG TƯ / DÌU DẶT MỘT KHÚC CHIÊU HỒN – LÒNG TRẦN – CẤU TRÚC LỜI
NGƯỜI VÔ CÔNG RỖI NGHỀ – SAU CẶP MẮT BÙI GIÁNG!
MỘT VALENTINE HOÀN HẢO – ĐỜI SỐNG MỚI
CÁI HÌNH – CHUYỆN MẶN NỒNG! – THƠ, NHƯ MỘT CHIA SẺ – RỒI
MAI VỀ SAN JOSE – NGÀY MAI, CHẲNG HỨA HẸN GÌ – NHẬT KÍ
EM – THỜI NÀO RỒI CŨNG XA – ĐỌI – NGHĨ VỀ CÁI CHẾT 1. 1. 2018
VỀ MỘT ƯỚC MƠ, MỘT NGÔI NHÀ! – CỨU TÔI VỚI – THỨ HAI

 

 
 
 

 

 

No automatic alt text available.

 

ĐỌC LẠI "CON SÂU", DƯƠNG NGHIỄM MẬU

gửi lê minh chánh.

mario vargas-
llosa cốt ngăn tiếng
lá cây hai bên đường
đang đập rào rào át

hai bên tai (tôi loay
hoay hệt đà điểu cắm
đầu vào đống chữ trong
chính cái đầu mình!) hiện

mario vargas-
llosa đương cực loay
hoay hòng giải quyết tiếng
rào rào của lá cây

hai bên đường làm sao
để chúng thôi (đừng) át
hai bên tai phần tôi
loay hoay nhiều phần để

không phải nhìn lũ nhện
đang giăng tơ khắp bốn
góc buồng/ buồng thơ!) bởi
một ý nghĩ (tợ con

sâu rọm!) đang mắc phải
tơ nhện và hệt tay
chuyên môn tháo gỡ ngòi
nổ tôi dùng con mọt

sách khiến cho nó bới
bới đống chữ tung cả
lên (!) trong khi mari-
o vargas llosa

muốn như thế lại phải
loay hoay hơn nữa (với
tôi) loay hoay nhiều phần
là để khỏi phải lắng

nghe cùng một lúc các
giọng thơ giống nhau cất
lên nghe đinh tai nhức
óc lão già thân sơ

thất sở lại phải đi
cà khịa chữ và nói
nói tuyền chuyện vô nghĩa
(đầu cua tai nheo!) nghe

ra "nhà ta đâu? sao
ta ở chốn này? đời
có gì vui chứ!" rốt
cuộc tôi loay hoay chỉ

cốt tâm thần mình khỏi
tán loạn xáo trộn (!) em
ơi tiếng người trên đời
lúc nào cũng léo nhéo

lùng bùng (cứ bình tâm!)
hãy mặc tôi hệt tên
lính già cuối cùng của
chúa nguyễn để tôi nói

"mario vargas llo-
sa ai có thể bảo
đảm thời gian trôi đi
mọi thứ không thay đổi

chứ (!) trong khi đơn giản
bất kì đâu (trên đời
này!) lá cây hễ gặp
gió liền đập rào rào

mà ta thì chả cách
nào ngăn nổi đúng không!"

 

CUỘC ĐỜI (XUI) KHIẾN

trở nên một nghệ sĩ
tiền vệ hàng đầu mỗi
ngày tôi đều nghĩ ra
một cách chết (sống thì

đã đành, không nói làm
gì!) và chết làm sao
phải cực bảnh bao (!) mỗi
ngày tôi để câu hỏi

ở cửa miệng khi tiếp
xúc với mọi người luôn
luôn vẫn chỉ "sao ôn
bà con cô bác anh

chị em cháu chắt đã
tìm được hạnh phúc cho
bản thân chưa?" và cùng
giờ đấy tôi đều dò

dọc sống lưng đơn giản
để biết số phận các
cây đa cây đề rồi
khi chết đi sẽ như

thế nào? sống thì đã
đành không nói làm gì
ai sẽ thế vào chỗ
các cây đa cây đề

từng trụ, câu hỏi đầy
gai góc như thế khi
trở nên một nghệ sĩ
tiền vệ hàng đầu, càng

tiến đến gần cái chết
tôi phải tạo làm sao
ra nhiều tiếng nhạc lời
ca càng rộn rã càng

tốt đơn giản những chiếc
mông phụ nữ ngày càng
bự (đẹp hơn!) và chỉ
khi trên đường nhác thấy

vô tình sự rụt rè
nơi tôi, một nghệ sĩ
tiền vệ hàng đầu mới
hiển lộ (!) thực tình tôi

đang cố bào mòn tính
cách rụt rè đấy và
hiện ở giai đoạn đầu,
do chân hễ bước lên

dốc cứ phát muốn bước
lên cao miết, rồi đây
bọn ma cô sẽ sống
trà trộn cùng người đọc

sách kẻ tu hành, có
ví tử thần cũng giống
lũ kiến lửa (một lũ
cực kì tao nhã, thảy

đều đặng!) mà thôi, mỗi
ngày còn sống đời người
nghệ sĩ tiền vệ phải
nghĩ ra một cách chết

sống thì đã đành chẳng
nói làm gì, vừa nãy
tôi co người cố lẫn
tránh cái ý nghĩ kiếm

được đồng nào bỏ hết
vô mồm ngậm, do sợ
bị chia chác thì đụng
tử thần, nom gã lửng

thửng cực kì tao nhã
(chả giống kiến lửa chút
nào!) nọ nay chỉ dựa
vào tính cách của một

nghệ sĩ tiền vệ tôi
sống nổi phải nói sống
một cách cực thành đạt!

 

Image may contain: plant, outdoor and water

 

A GUY FROM SAIGON

kể từ mùa xuân 1
9 bảy lăm miền nam
sụp đổ ra đi đời
sống có thế nào tôi

vẫn không hề bất mãn
số phận kể nguyên do
tại sao không bất mãn
số phận ra đây như

thế cũng đã dài dòng
không cần phải nói bóng
gió thêm bởi nói bóng
gió thì không thể nói

hết (đủ) một cuộc đời
lên voi lên chó của
cá nhân tôi thực tế
cũng chẳng hay ho gì

(đáng nói là!) chưa bao
giờ lấy vợ nhưng chả
hiểu sao thiên hạ cứ
một mực cho tôi có

con (nhiều đứa con!) và
bất hạnh thay các đứa
con ấy chả thừa hưởng
được gì ngoài nhúm chữ

mốc (!) họ còn đề quyết
một thời gian dài tôi
hành nghề họa chân dung
các nhân vật nổi tiếng

lỗi lạc (!) nhằm có cớ
đi tán tĩnh hết cô
gái này tới người đàn
bà khác (!) như thế có

đáng mặt đàn ông không
khi sống cuộc đời cực
bỉ ổi nhưng lại luôn
cho rằng đời dù có

thế nào cũng không hề
bất mãn số phận (thực
kì lạ (!) chỉ riêng với
chi tiết tán tĩnh hết

cô gái này tới người
đàn bà khác thiên hạ
đã làm tôi khá xúc
động!) mặc dù thực tế

tôi không hình dung nổi
đã từng tán tĩnh những
ai (tuy nhiên cũng thực
kì lạ (!) mỗi bận chẳng

hình dung ra bất kì
gì tôi chỉ còn biết
khẽ thở dài!) xúc động
nhìn về quá khứ (!) điều

đấy từ bao giờ trở
thành thói quen khó bỏ
có lẽ khi nhìn lại
quá khứ (cái quá khứ

kể từ mùa xuân 1
9 bảy lăm miền nam
việt nam sụp đổ!) nó
luôn gợi trong tôi nhiều

hình ảnh lãng mạn có
kể ra đây thực dài
dòng (trực giác của đàn
bà nhạy cảm lắm nói

bóng gió thêu dệt họ
biết ngay!) chuyện tôi cho
ra đi dù cuộc đời
có thế nào cũng không

hề bất mãn số phận
và có thế rốt cùng
thiên hạ lấy đó mang
ra đề quyết (sau/ trước!)

tôi chả khác thứ đàn
ông chỉ thích sống một
cuộc đời nom lúc nào
cũng hết sức phản cảm!

 

 

No automatic alt text available.

 

VÔ ĐỀ

đời tôi chả hiểu sao
lại dính với sách và
gió- hở chút sách tát
vô mặt gió táp vô

lưng hiện tiền thì gió
rít mạnh sách giẫy đành
đạch trên giá kêu (khóc)
chữ từng chữ nhỏ (từ

các trang sách!) chỉ chực
rớt bay không ai có
thể tưởng tượng nổi cái
cách sách hành tôi gió

tróc nã tôi mọi suy
nghĩ từ tôi bây giờ
chỉ về sách và gió
chả chút tư tưởng trong

đấy chiều lúc từ biển
thả dọc đường cái trở
ra downtown bỗng cảm
thấy mình hầu như đã

hết tin tưởng vào thượng
đế điều đấy khiến nghẹn
họng nghĩ gì cũng ướt
nước các lối thoát trong

đầu dường bị bít kín
(tới phố chính ngó ngõ
lớn ngõ nhỏ đã ngớt
người!) quyển sách kẹp dưới

nách nom co ro lắm
gió từ tám hướng trời
thổi dồn vào hồn dày
kịt bầu trời đục hẳn

e lũ gió sẽ trêu
ngươi táp lưng sách sẽ
riết róng (ta thán!) tôi
sẽ bị bứng khỏi lề

phải bước làm sao cực
chậm rãi tiếng động dưới
hai bàn chân có vang
âm nghe phải hệt điệu

nhạc jazz (vừa cám dỗ
vừa đe dọa!) đang giữa
tiết xuân ấm áp
tôi thực sự chả biết

vì sao trước kia lại
tin tưởng vào thượng đế
đến độ nghĩ là dù
chỉ lầm lỗi một chút

với đời sống cũng sẽ
bị đọa đày kiếp kiếp
tôi vừa thấy con cú
nhận tín hiệu động tình

của con cái phát đi
và trong khi tôi còn
đang ngó quanh quất bất
thần con cú quay ngoắt

phóng hai ánh nhìn thẳng
vào mắt tôi tê điếng
(chả tư tưởng gì trong
đấy!) quyển sách đang cầm

rớt đánh "phịch!"

 

 

No automatic alt text available.

 

THƠ, TÁI HIỆN

 

tặng khế iêm.

trong thiền, tổ ví cái
tâm như con trâu, cột
được con trâu, ở yên,
tâm mới an ổn tu

tập nổi, tôi mặc bộ
đồ rằn ri của lính
nhảy dù cũ (nguyễn thành
út cựu đại úy nhảy

dù!) ngồi bên con trâu
thượng đế ông ấy quả
có chủ ý khi xô
tôi vào cuộc đời (!) do

đang là kì nghỉ của
vụ đông/ xuân (martin
luther king jr!)
ngồi bên con trâu tôi

không hề mảy may chủ
ý cà khịa hòng cột
nó, cũng như với bộ
đồ rằn ri, của lính

nhảy dù cũ vận trên
người, tôi không hề có
ý giựt le (đói no
thì đã từng đói no

rối ren cũng đã rối
ren!) từ bao lâu- kia
người cô phụ trẻ (chồng
lính hải quân chết trong

vụ đánh trung cộng ở
hoàng sa!) đã không thể
cầm (nắm) mãi tấm huy
chương vàng với nhành dương

liễu đính dưới khẩu thần
công!) thị phải lấy chồng
bước thêm bước nữa (the
jungle!) là bởi một

nỗi hoài niệm xác thịt
luôn cháy bỏng - all this
year- tháng tư tôi đọc
“the spoils of baby

lon.” của eric jon
rosh tiếng là đọc nhưng
thực sự tôi chả hiểu
nổi dù chỉ chút ít

đành rằng nó thuộc thể
loại dramatic fic
tion, tôi tự nói với
mình “hãy hăng hái làm

lại giấc ngủ ngày, giấc
ngủ đêm, gợm đã, trước
tiên, phải chụp (bắt) cột
con trâu lại hòng an

ổn, thử nghe ngóng trong
tiếng đánh răng, có gì (!)
phúc đức cho ai chưa
thấy chi đã chết!" con

trâu, bộ đồ rằn ri
của lính nhảy dù cũ
tôi quen nguyễn thành út
cựu đại úy nhảy dù

đang mặc trên người, bữa
đó, nhân vào một ngày
nghỉ vụ đông/ xuân (mar
tin luther king jr!)

ngồi bên con trâu thực
sự tôi cốt thể hiện
tính công chính và phải
làm sao thể hiện được

toàn diện tính công chính
tôi tuyên bố với con
trâu, trong thiền, tổ cho
đấy chính là cái tâm,

mình đã không ngừng tìm
(kiếm) các ý mới hiện
vẫn đang tìm (kiếm) và
tìm (kiếm) cho tới khi

nào thấy rõ ràng quả
đất này đang xoay vòng
vòng trong tay, mới nghỉ!

 

 

Image may contain: outdoor

 

THÁNG TƯ
DÌU DẶT MỘT KHÚC CHIÊU HỒN

 

tặng Hứa Hiếu.

tháng tư ở đây chả
đổ máu, bao năm rồi
tình đi tình đến, tình
bữa nay, khốn nạn, tháng

tư đến, dường cứ chực
muốn xáng vô mặt tôi
bạt tay, nhưng nghĩ sao?
buông tay xuống, tình moi

trong túi càn khôn, thỏi
son bôi lên môi, một
màu máu đỏ tháng tư,
hồn tôi tím tái, nom

tình nhìn trời đất, ôi
hời hợt quá, tôi vọt
miệng "hãy bôi cho đến
thỏi son mòn đi, may

những đường hằn khốn nạn,
trên đời hai ta, biến
đi!" tình cóc nói gì,
ném thỏi son vào càn

khôn, bao năm rồi tình
đi tình đến, tình bữa
nay, tình mặc chiếc váy
màu da trời, dụ tháng

tư, bên trong vận quần
lót hường, thắm, đột nhiên
tôi quì xuống (!) thần trí
trở nên, một dạng gần

giống bèo bọt, thực hết
sức đổ đốn, ngay khi
đấy, giả có tiếng thét
cầu cứu của kẻ sắp

bị giết, như tháng tư
năm nào bị giết, tôi
cũng chả nghe (thấy) tháng
tư năm nay tợ nhát

chém ngọt, cứa sâu xuống
da thịt, đúng lúc đó,
tình lượm cục gạch bên
vệ đường, lận lưng quần,

mặt hất cao, tỏ vẻ
cho mọi người biết tình
luôn ưu ái cánh đàn
ông, tôi không khóc, nhưng

hết nhẫn nhịn thêm nữa,
vụt đứng dậy xáng nguyên
tháng tư chó đẻ (năm
nào) vô khuôn mặt đời

sống, đang thị hiện, giữa
tiếng thời gian trôi xô
bồ, lòng tôi tan nát
hết, ối! bọn đàn bà

chả khác lũ chó cái
chỉ chực các cái hư
huyễn, tháng tư ở đây
tôi chả bao giờ đổ

máu!

 

LÒNG TRẦN

 


gửi Hứa Hiếu!

cõi đời này quả tình
chỗ (tôi) sống tạm hiện
thời thì người vô số
nhiều đến nổi bụi ai

đụng phải khắp người sẽ
ngứa ngái hiện chốc chốc
tôi cứ phát ngứa ngái
đi gặp bác sĩ thực

tình cảm tôi trình bày
cõi đời này quả tình
chỗ (tôi) sống tạm bợ
hiện thời người xem ra

nhiều hơn bụi nhiều vô
số và rằng chốc chốc
khiến khắp người cứ phát
ngứa ngái nghe tôi trình

bày hết sức lơ đãng
gã kê toa thực tình
cảm trở ra tôi đi
thẳng đến hiệu bán thuốc

mỹ gần nhất đưa toa
lấy thuốc về uống vào
hai mắt muốn díp lại
chả làm ăn gì được

mặc dù nào giờ tôi
chả làm ăn gì (!) tình
cảm một bữa trút hết
lọ thuốc xuống bồn cầu

giật nước lúc nghe tiếng
nước xối ào ào phát
liên tưởng chẳng qua do
trốn bụi tôi mới sa

đà xuống cõi này (cõi
chỉ để sống tạm!) vậy
nhưng mãi đến nay chả
ai thấy tôi trở lại

cõi tiên có hỏi ngay
cả mụ đĩ rạc mụ
canh cửa cho tôi xuống
mụ sẽ xác nhận “tôi

- kể đã biệt vô âm
tính..” ôi! cõi đời này
quả tình chỗ sống tạm
và bụi và người nhiều

vô số ngày một ngày
hai nữa tôi sẽ dời
đi còn đi đâu tôi
không biết hiện thời có

gan làm ơn chỉ tôi
cách tách ra khỏi người
khỏi bụi!

 

Image may contain: one or more people, people standing, shoes and outdoor

 

CẤU TRÚC LỜI

không cần phải giải thích
ai cũng biết tôi- một
con người bình thường. vẫn
biết là một con người

bình thường thì cũng như
bao con người bình thường
khác. số phận có run rủi
trở nên một người bình

thường thì cuộc đời sẽ
an nhàn hơn những người
không được bình thường. tỉ
như tôi thì không được

kể như một người bình
thường do luôn trong bóng
tối. bắt đầu cuộc đời
bằng hai bàn tay lấm

lem mà không hề đặt
giả thiết lấm lem với
tay trắng thì tay trắng
bình thường hay lấm lem

bình thường do đó bắt
đầu cuộc đời bằng hai
bàn tay lấm lem khỏi
nói ai cũng biết vất

vả hơn hai bàn tay
trắng một mặt vì không
thể nói chuyện được với
người bình thường tôi cứ

phải cố quay lại chính
con người bình thường của
mình tất nhiên về khía
cạnh một con người bình

thường tôi ở vị trí
xã hội- ai rõ cũng
đều day dứt nơi mặt
này, khác với người bình

thường- tôi chỉ trong bóng
tối. có ăn liền cho
chim ăn mà không hề
cướp cơm chim. mùa xuân

lũ chim hót râm ran
làm con người bình thường
nơi tôi. rất nhớ!

 

 

Image may contain: plant, flower, tree, outdoor and nature

 

NGƯỜI VÔ CÔNG RỖI NGHỀ

cô vừa nói "cỡ ông
thời cụ ngô tất tố
may lắm cũng chỉ đỗ
chức thám hoa.." với tôi

bấy giờ giữa trưa và
tôi thì đang nhìn bầu
trời (một bầu trời trước
mắt tuyền dây nhợ giăng

mắc phải tinh mắt mới
có thể thấy nổi!) cô
nói "nên nhớ cuộc sống
chẳng khác cuộc chơi ông

nghĩ cả đời chỉ mãi
chơi thì thực hết sức
vô bổ quả là ông
chả hiểu gì cỡ ông

may lắm cũng chỉ đổ
chức thám hoa.." lập tức
tôi rời mắt khỏi bầu
trời lũ dây nhợ (phải

tinh mắt lắm mới có
thể thấy nổi!) liền giăng
mắc hết cả trong đầu
tôi (!) phải sau mấy phút

khá lúng túng tuy nhiên
cực kì tích cực đào
sâu vấn đề và thấy
là cô có lí vội

ném cái nhìn trở lại
bầu trời lần này tôi
nhận rằng bầu trời hiện
nguyên màu xanh ngát tuy

nhiên ngày mai có thể
xám ngoét để ý (một
khắc thoáng qua) cô có
liếc nhìn tôi cùng lúc

cô mở lời "thứ bảy
nhớ tới nhà chơi.." "được!"
tôi đáp đồng thời nhủ
bụng- đây rất muốn biết

chúng ta sẽ chơi cái
gì? với cỡ thám hoa!

 

 

Image may contain: outdoor

 

SAU CẶP MẮT BÙI GIÁNG!

trưa- hễ ngẩng lên tôi
thấy liền cạnh bên con
linh miêu trong mắt nàng
nhiều mảng đời sống thực

già cỗi túa ra- lạ
phản ảnh vào sự già
cỗi từ nhiều mảng đời
sống chiếc bóng tôi già

cỗi hệt cây phong lá
đỏ (dạng bonsai
trong japan tea gar
den!) ối tất cả cũng

chỉ tưởng tượng- có lẽ
tôi đà trăm tuổi cũng
nên (!) trong lúc cơn cớ
điên mê còn âm ĩ

nàng đã lo tôi sẽ
đập chết con linh miêu
nàng nói rằng nàng dạng
rộng háng dễ hơn mở

rộng vòng tay (!) khẽ thở
nhẹ tôi than thầm “ôi
già cỗi- quả chuyện thường
tình!” một phần do không

đoan chắc đấy lí do
dục vọng trong nàng tại
sao không ngừng cháy luôn
luôn bỏng rát (!) tôi nuốt

giọng nói nàng mới hay
nơi chất giọng mềm- trầm
đục ấy nó có thể
xé nát trận mưa to

cộng gương mặt sáng láng
quyến rũ (kè kè con
linh miêu cạnh bên!) tôi
tin chắc mình đã già cỗi

còn nàng- nàng chinh phục
đất trời cả gió lửa
thực hết sức dễ dàng
và tôi ước lượng hơi

nóng tỏa từ khuôn ngực
nàng khi ta áp đầu
hương sẽ trùm phủ ấm
cả vạn mùa đông (!) bất

thần ngoài vịnh từng hồi
còi tàu vào bến vang
vẳng lên- ôi chao nghe
ra hệt tiếng kì đà

chắc lưỡi nàng xề ngang
đặt má lên đỉnh đầu
tôi vẻ mặt đượm buồn
bã ánh nhìn xa xăm

không nói gì điều này
khiến- tôi tin chắc mình
đã già cỗi còn chưa
kịp thở phào nhẹ nhõm

nàng duỗi thẳng người ngã
nằm xuống “đừng suy nghĩ
gì.. ông minh.. chúng ta
có chết đi.. cuộc đời

mọi thứ vẫn i vậy..”
ối tất thảy chỉ tưởng
tượng

 

 

MỘT VALENTINE HOÀN HẢO

Bạn biết đấy về những
chuyện đã xảy ra hôm
qua hôm kia (thậm chí
mới vừa xảy diễn mang

đầy hơi thở có tính
đại học!) với tôi chuyện
nhỏ gạt hết qua một
bên do đang ngồi và

chả thấy gì bất thường
ngoài rìa sinh tử nên
tuy đã tròn sáu mươi
tôi vẫn thấy mình mới

ngoài hai mươi (sung sức
một cách bạo liệt!) nhất
là nhận ra mục đích
sống chỉ cốt hòng ép

người này lách qua người
kia kiểm tra những kẻ
dự sẽ bưng bô hoạt
động trái khoáy trở lại

những chuyện đã xảy ra
hôm qua hôm kia (thậm
chí mới vừa xảy diễn
đầy hơi thở mang tính

đại học!) tôi đẩy bầu
trời bật khỏi mặt mình
bạn nghĩ tôi có thể
làm như thế (!) yah bạn

biết đấy bầu trời vừa
bật khỏi mặt lập tức
lũ trí nhớ (một lũ
vô tích sự nhưng lại

bảo vệ con ngươi cũng
như tài sản trí tuệ
chúng ta một cách hữu
hiệu đáng đồng tiền bát

gạo!) gọi báo ngay cho
bảo vệ khiến tôi chạy
gần tán loạn thần hồn
xin lỗi bọn đĩ bị

động chúng vươn dài một
tay một tay bóp cò
khẩu ak- 47
tôi có muốn liền nắm

lấy mấu chốt thời gian
gút lại cực khó (!) bạn
biết đấy thời gian là
tôi và tôi cũng là

thời gian với những chuyện
đã xảy ra hôm qua
hôm kia (thậm chí mới
vừa xảy diễn mang đầy

hơi thở có tính đại
học!) học thuyết tôi nghĩ
sẽ tự làm cái bánh
ga tô quá khổ tọng

hết xuống đóc họng đồng
thời thò mặt vào tận
vô thức gàn dở lật
ngửa các mặt chữ cái

sắp xếp sao cho ra
vừa đủ cái nhan bài
"Một VALENTINE Hoàn
Hảo." còn nội dung bài
thơ khoan hãy nói tới

à bạn biết đấy cái
gì được gọi là không
đi đến đâu thì không
nên nói ra làm gì
dù một số giá trị

mất tích- đúng không iêm!

 

Image may contain: 1 person

 

ĐỜI SỐNG MỚI

hòng sống còn đâu phải
chỉ có ăn nghĩa là
còn có các thứ khác (!)
nhưng không tiện liệt ra

mà cũng không thể nói
"đấy chuyện biết rồi khổ
lắm nói mãi!' nhá vừa
mở mắt lên tôi cứ

nghĩ hòng sống còn đâu
phải chỉ có ăn một
cách khái quát thì đại
khái.. v.. v.. sống ai

cũng có lúc tâm đắc
chuyện này lúc phân vân
chuyện khác (má tôi mất
mãi gần tết mới chực

hay đà hơn ba mươi
năm nhớ chị cả tôi
bảo mấy bụi dương xỉ
sau nhà chúng chết hết

khi vừa mở cửa mả
má!) tôi hãy còn đương
nằm trên giường nằm nhưng
vẫn không thể ngăn mình

nghĩ về chuyện hòng sống
còn đâu phải chỉ có
ăn nghĩa là còn có
các thứ khác (!) thử phóng

nhìn về cái gọi hội
nhà văn việt nam thú
thực văn chương của các
hội viên có muốn ngửi

chả ngửi được nhắm mình
chẳng còn cách nào khả
dĩ hướng tới trở thành
tinh hoa của cái gọi

hội nhà văn việt nam
tôi còn biết chí cốt
làm thơ tuy nhiên để
tồn tại trong nền văn

chương hải ngoại muốn sống
còn đâu phải chỉ có
ăn (ấy như thế tôi
lại nghĩ tới cô.. thì..

ngượng quá!)

 

Image may contain: bird, ocean, sky, outdoor, water and nature

 

CÁI HÌNH

 

... tặng khánh trường


ở đời, phải nói không
ngoa chút nào nhá, nom
bất kì ai tôi cũng
hiểu, ngoại trừ chính tôi,

sự thấu đáo này nhiều
lúc phát điên, chưa bao
giờ tôi thực tâm nghĩ
về điều đã nói cũng

như vừa nói ra, lúc
nào cũng cho chẳng còn
cách nào sống khác, khả
dĩ hơn, nhiều bận (cực

trầm tĩnh) nhìn chính diện
cuộc đời, vì cuộc đời
không hề mông lung, đọc
“xá lợi tử sắc bất

dị không không bất dị
sắc, sắc tức thị không
không tức thị sắc- thọ
tưởng hành*.. cái nhà là

là nhà của ta.. một
ngày nào!” điều kì dị
là, ngay trong khi đọc
lại cảm thấy buồn ngủ

kinh khủng (!) tôi đi ngủ
"chiếu kiến ngũ ẩn giai
không độ nhất thiết khổ
ách*" thức dậy luôn luôn

thấy hồn mình cuộn tròn
như con cuốn chiếu trong
cái váng vất của cô
độc (tầm ruồng!) tôi cầm

quả tim con trăng nằm
im ru rú và nhìn
ối! đâu cũng thấy hai
ba bối cảnh giống hệt

nhau (cùng một dạng!) nhưng
tuyệt nhiên không phân biệt
ra cảnh nào cao cảnh
nào thấp và như vậy

ở đời, nom bất kì
ai tôi lại đâm ra
hiểu một cách thực thấu
đáo chả ngoa chút nào

"sắc tức thị không- không
tức thị sắc- sắc bất
dị không- không bất dị
sắc- thọ tưởng hành*" ngoại

trừ chính tôi mặc dù
tôi vẫn luôn gắn bó
hết mực với bản thân
(bản lai diện mục!) làm

một!

 

 

Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting

 

CHUYỆN MẶN NỒNG!

 

... tặng khánh trường


mùi ở ta hiện thời
ai cũng toát ra vẻ
làm sao phải quơ cho
được một anh tây chị
đầm nào đó (!) rồi ba
hoa tự huyễn hoặc mình
na ná hay chí ít
cũng cỡ đó chao ôi
mùi ở ta họ làm
phim trong phim không bao
giờ có chuyện “đụ ỉa”
chỉ “ăn ngủ” họ làm
như con người ta ngoài
đời thường đều miễn nhiễm
mùi “đụ ỉa” nên trong
phim các nhân vật phải
miễm nhiễm nốt không cần
bận tâm tại sao chả
ai chịu nhìn nhận các
nhân văn của ta lẫy
lừng có thua (kém) bất
cứ một anh tây chị
đầm nào chứ ngay khi
này đây tôi thấy bùi
giáng rõ ràng (trung niên
thi sĩ) hiện tồn đương
nhiên lão chả thua bất
cứ một anh tây chị
đầm nào sất!

 

 

Image may contain: text

 

THƠ, NHƯ MỘT CHIA SẺ

trở vào lần thứ ba
tôi đảo mắt khắp lượt
và ngồi xuống chiếc ghế
trống cạnh bên đặng thị

huệ vợ cả trịnh sâm
chúng tôi chào nhau lần
thứ ba (người đàn bà
này mang đầy chất phức

tạp của một ý tưởng!)
tôi nghĩ như thế âu
cũng lần thứ ba (!) trong
bụng tôi khi đấy dợn

các xúc cảm buồn có
vui có bồi hồi [rất
đời thường!] cũng có chúng
cứ trộn lẫn vào nhau

khiến tôi chỉ còn biết
lẩn thẩn lúc nói nhỏ
vào tai đặng thị huệ
"có những thứ đã tan

hoang thì không bao giờ
có thể liền lặn lại
được cũng như không một
ai sống nhờ vào giấc

mơ!" vợ cả trịnh sâm
trố mắt tỏ ngạc nhiên
tuy nhiên chả hiểu sao
đó? khuôn mặt tôi ai

nhìn cũng bảo nó hằn
rõ sự đau đớn [bí
ẩn!] cố hữu đặng thị
huệ thực khẽ khàng nhích

sát vào người tôi nhỏ
nhẹ "thôi chả toan tính
phù phép chi hết coi
kể chúng ta đã gặp

lại (lần thứ ba!) với
tất thảy hiện tiền trong
chiêm bao vấn đề là
cả hai- vâng- chúng ta

có mặt ở đời em
đà như ma chàng còn
như người điều quan trọng.."
tôi vùng ra khỏi chiêm

bao nhấn mạnh với đặng
thị huệ vợ cả trịnh
sâm "vậy rồi thời tiết
bốn mùa thời thế vẫn

i nguyên tư tưởng ta
về đất nước hiện tại
nó chả khác miếng giẻ
rách chó má nó luôn

luôn chẳng mang chút nào
tính tất yếu trong bụng
về tình yêu chẳng hạn!"

 

No automatic alt text available.

 

RỒI

đài báo ở giữa nụ
hoa mộc lan thời tiết
khiến trong trời sẽ còn
mưa bão như kim gió

của chiếc đồng hồ treo
tường không hề nao núng
bối rối tôi cứ bước
tới giấn vô dục vọng

thì có sức nặng của
một quả chuông đại đồng
(dẫu hoen gỉ) vẫn phải
kêu đài báo giấc này

lũ sóc ngoài công viên
golden gate còn say ngủ
gã phát thư cũng vậy
cũng đã ngủ say cô

gái lở thì ở căn
buồng chung cư đối diện
tiếp tục một mình miết
bầu vú tròn trịa lên

mặt kiếng cửa sổ tự
thủ dâm tôi phát nhớ
em (giống con mèo tam
thể nhớ những chuyến đi

hoang!) hiện nó đang nằm
cuộn mình dưới chân tủ
thúc thủ!) hai mắt lim
dim em đã nói với

tôi thời con gái em
chỉ nghĩ tới chiếc cầu
vồng bảy màu (đảng đoàn
là cái thá gì chứ!)

tôi nhớ có ngày từng
chữ (độc lập tự do
hạnh phúc!) bằng giấy em
cắt dán chúng phát chuyển

dịch theo tỉ lệ nghịch
trên tấm băng- rôn trước
cửa trương đại học vạn
hạnh cũ úp hai lòng

bàn tay đậy mặt và
tôi còn biết trông cho
đêm mau sụp xuống ôi
bây giờ những con rùa

dù chúng có mọc cánh
có trổ vây dài cũng
chẳng khiến cho tôi tin
chúng có thể làm được

nên (đại cuộc!) đài báo
tơ trời sắp sửa hết
còn hiện hữu sự trắng
trinh khi chúng ta nhìn

thấy ở lưng chừng trời
(chết thật mây là thứ
tôi nhớ nhất bao lâu
nay!) ôi có làm một

con hoặc thằng chữ
cũng không thể mãi vô
danh tiểu tốt tôi đếch
chọn làm cái kiến chỉ

biết tha mồi bám theo
đường kiến chúa đi khi
đài báo sẽ sắp có
bão giông thà làm

kim gió của chiếc đồng
hồ treo tường chả chút
rối nao núng tôi cứ
bước tới giấn vô quấn

tấm lụa chùng lúc trở
lui dù bấy giờ đã
đổi đời nửa đêm gió
đã thôi vần vũ trên

đầu lũ con đen đã
chết tiệt tôi có bị
tổn thương hết sức sâu
sắc đi nữa hễ há

miệng ngáp phải khiến làm
sao cho bất kì ai
nom thấy thảy đều nghĩ
tôi như thể chực nuốt

trộng cả thế giới ấy!

 

 

MAI VỀ SAN JOSE

ả luôn cho rằng việc
tiếp tục làm những bài
thơ nội dung từ các
khoảnh khắc vừa vụt qua

kiểu tôi quả là phép
mầu thực tình lúc ả
cho như thế tôi đã
thiếp đi rồi từ chạng

vạng đến giờ tôi cứ
chập chờn bởi các khoảnh
khắc cứ tiếp tục vụt
qua ả cho thơ tôi

giống như thể cơn ác
mộng của người này sự
ủy mị của người khác
ôi một đoạn đời thì

dài cá nhân tôi hiện
đi vẫn chưa hết tất
nhiên để đi hết một
đoạn đời tôi có thể

chịu đựng bất kể gì
hãy mặc kệ ả cho
việc tôi tiếp tục làm
các bài thơ mà nội

dung được chụp (bắt) từ
những khoảnh khắc vừa vụt
qua kiểu tôi ối như
thế lại khiến giữa đỉnh

đầu bốc khói mù thề
có thiếp đi một cách
hết sức vô tư lự
ngay đây tôi biết ả

sẽ vẫn vừa quan sát
cuộc đời vừa canh chừng
cái xác tôi choàng dậy
chụp (bắt) từng khoảnh khắc

vụt qua (hỉ nộ ái
ố) có cảm tưởng nhiều
câu chữ dưới lưỡi đang
chực vọt (trào) bỗng nghe

ả bảo "thử gọi các
bài thơ kiểu ông đã
làm nó là thứ (thể)
quái quỉ gì đi chứ!"

đoạn nhún vai ngay khoảnh
khắc ấy tôi thấy thơ
hệt dải lụa mỏng dành
đậy mặt tôi mai này ..

 

 

Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu đình hoa
(Đỗ Mục, Bạc Tần hoài.)

...

tình cờ bắt gặp mấy
câu trên ngẫm ngao ngán
mới thấy các ca sĩ
thời nay quả đầu trâu

mặt ngựa i chang ý
nghĩ trong hai câu lấy
làm nhan bài thơ của
ông đỗ mục có kèm

theo bản lược dịch của
cụ trần trọng kim để
(phía dưới cùng!) ấy cũng
bởi tính chân xác chuẩn

mực của thể thơ tân
hình thức ôi cha các
ca sĩ chạy show ở
hải ngoại thì hở chút

về việt nam làm từ
thiện họ làm như nỗi
khổ đau bất hạnh cùng
khốn của người dân trong

nước là trách nhiệm họ
phải gánh (vác) họ nghĩ
đơn giản những nỗi khổ
đau bất hạnh cùng khốn

của người dân trong nước
đang phài khứng chịu để
xảy diễn tuyền khốn nạn
mỗi ngày là nhằm cho

họ có lí cớ đi
đi về về làm từ
thiện và họ cóc cần
nghĩ những nỗi khổ đau

bất hạnh cùng khốn mà
người dân trong nước đang
khứng chịu là do những
người đã cấp cho họ

tấm giấy được phép quay
về làm từ thiện gây
nên còn phần ca sĩ
hiện sinh sống trong nước

ngẫm khỏi nói ngao ngán
cứ thế họ đầu trâu
mặt ngựa không kém thoải
mái hát (hỏng) bất chấp

sự tàn độc bất nhân
do chính nhà đương cuộc
của họ đã đang gieo
rắc trên khắp ba miền

đất nước ôi thôi (ai
tai!)


Gái ca không biết thù nhà
Bên sông còn hát khúc ca Hậu đình
(Trần Trọng Kim dịch)

 

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT

phải đợi cho tới ông đinh
cường chết mới nhận ra nọ
nay tôi cũng chỉ thứ vai
phụ nên liền tranh thủ trong

lúc tẩm liệm ông đinh cường
chả việc gì tôi phải quan
tâm đi tìm giải đáp cho
câu hỏi trót mang trong đầu

bao lâu nay rằng liệu mình
có trách nhiệm gì với đất
nước việt nam cái đất nước
mà hiện đa phần con người

ta đang sống cảnh “phồn vinh
giả tạo” chữ cách mạng ám
chỉ cảnh sống ở miền nam
trước bảy lăm bị truy bức

cho tới nước chịu ở cùng
sự dối trá hai mặt thực
hết sức chó chết phải đợi
cho tới ông đinh cường chết

tôi mới có câu trả lời
một cách xác đáng là không (!)
và tranh thủ trong lúc tẩm
liệm ông đinh cường tôi nhận

thấy theo trách nhiệm cá nhân
thì quả là chuyện đời thời
thế nhân quả ai làm nấy
chịu có vinh tất có nhục

nhà đương cuộc việt nam tất
nhiên họ phải hoàn toàn chịu
hết trách nhiệm và một khi
đã nhận ra nọ nay tôi

cũng chỉ thứ vai phụ nên
giờ không việc gì nổi gai
ốc mỗi khi nghĩ sẽ đi
tìm giải đáp cho câu hỏi

trót mang trong đầu bao lâu
nay về cảnh “phồn vinh giả
tạo” chữ cách mạng ám chỉ
cảnh sống ở miền nam trước

bảy lăm trên đất nước thực
chó chết việt nam cái đất
nước mà đa phần con người
ta phải hớn hở chịu sống

cùng phải chịu để bị truy
bức cho tới nước chịu lấy
sự dối trá hai mặt làm
lẽ thường tình- ối thiệt bức

xúc hết biết!

 

NGÀY MAI, CHẲNG HỨA HẸN GÌ.

chả biết tiền khiếp xưa
tôi thế nào (!) chứ hiện
tiền buồn cười lắm một
con gà mái tơ vừa

chết trong mắt tôi con
gà mái tơ còn hôi
sữa hễ buồn nó la
toáng lên tôi đã bắt

mệt với nó bao phen
ngồi xuống ngốn chân chất
chặt họng thì một cô
đít vung bê nó đạp

lên dạ tôi ôi con
gà mái tơ sáng hôm
kia nó còn tỉnh bơ
dậy khá sớm chạy tung

tăng trên lòng nó đã
khiến tôi hưng phấn tới
nổi nén xúc cảm ham
hố không xong thở ra

hơi nóng một màu thuần
vàng khi đấy phải nói
tôi chỉ muốn múa kiểu
trời ơi đất hỡi vừa

múa vừa tán “cọp chết
để da người ta chết
để tiếng!” nhưng rất tiếc
không có trống lẫn rồng

tôi đã tự hỏi chỉ
là con gà mái tơ
sao lại làm ta vui
đến vậy đành rằng chốc

nữa thôi tôi ra ngoài
đời sống cốt sống còn
tôi sẽ thở một màu
xám nói năng hệt kẻ

ăn nhờ ở đậu trên
thân hai mươi bốn chữ
quốc ngữ đứng ngồi nằm
cách chi (!) cũng không được

ngáp vắn thở dài vậy
mà hiện giờ có buồn
cười không chứ
một con gà mái tơ

chết trong mắt tôi chữ
nghĩa phát đảo lộn rối
tung hết cả lên cố
trấn tỉnh bằng cách hít

vô thở ra hít vô
thở ra (đều đều) và
hòng để khỏi đi lùng
bản ngã (nơi đời thường

lẫn trong mộng!) tôi cố
hình dung con gà mái
tơ hiện ngay mắt chốc
chốc nó cứ thoắt sinh

thoắt diệt thoắt ẩn thoắt
hiện đừng ai nhún vai
rụt cổ hãy mặc kệ
tôi đi như trước giờ

cùng năm tháng (đằng đẵng)
sống chết cho đến rồi
tháng lụn năm tàn thì
dừng lại tự hỏi "đời

có buồn cười không chứ!
Nhân đọc bài thơ tân hình thức
.. của hà nguyên du.
hễ thân tâm ngó dường

bất động tôi nghĩ liền
tới thơ như cứu cánh
yeah (bất kể khi đấy
đang ngồi đứng hoặc nằm!)

thế rồi năm này ngó
năm nọ cái tự sự
không chính xác là cái
bản ngã chiều 25

lại muốn đổ đốn chỉ
chực rẽ sang bước ngoặt
là một bài thơ tình
có quái quỉ không chứ?

biết là chuyện như thế
ngay cả con gián cũng
nghiến răng tỏ căm hận
bằng cách để năm này

ngó năm nọ bốn góc
căn buồng tôi dường
đang phát tiết người tôi
nồng mùi bất lực thực

cực chẳng đã khi đấy
không những tôi chả sao
kềm lòng nổi trước chuỗi
tiếng thở dài từ các

gáy sách lại dợm nghĩ
đến thơ như cứu cánh
mà khoảng cách nơi đường
tơ dường đang rút ngắn

lại (hình dạng cái khoảng
cách cong hệt thai nhi!)
tôi nằm xuống ngay đầu
giường năm này ngó năm

nọ hai bầu vú con
so để sữa tươm nóng
hổi (!) chiều ngày 25
người ta chứng kiến chung

quanh tôi bữa đó và
họ kể với thêm thắt
rằng chuỗi tiếng thở dài
không từ các gáy sách

từ lũ bụi của cái
trần phòng bị nhiễu loạn
(sau này mới biết do
tiếng đàn bà giậm chân!)

ý tri âm ở đây
mường tượng thấy não lòng
tôi phóng tới (thơ) như
cứu cánh đặt chữ “thời”

lên mồm thú thực chưa
bao giờ tôi tin các
lời kể của thánh thần
mỗi khi liên tưởng các

thánh thần tôi luôn cho
đấy giống các quân bài
dành đánh lận con đen
lời đồn thổi ở chốn

cung đình lan ra con
cái lũ rùa phải chịu
sự nguyền rũa (nặng
hoặc nhẹ!) tùy thuộc vào

tính việt tộc còn nhiều
hay ít cứ năm này
qua năm nọ chiều 2
5 tôi phải phù phép

còn ai mặc cảm tự
ti tôi cóc cần biết..
lúc gần chiều.
Chả có gì ngộ nghĩnh

nguyên mớ ý trỗi dậy
như người chúng đứng im
trước mắt tôi hoá thành
người dẫn chương trình hội

thoại về thơ mới thơ
tiền chiến trên vt-
v 3 hà nội ba
đình giấc này người đông

cực kì đầu tiên một
ý nhỏm dậy vỗ tay
đề cao tôi hết sức
quá đáng tôi nói chủ

đề. hình thức. khí chất
ở thơ mới thơ tiền
chiến thiếu tính hài hước
vân.. vân.. liền một ý

khác sững cồ hô "thụi!"
đây là lần đầu trong
vai trò người dẫn chương
trình chim tôi đặc biệt

quan tâm chữ "thụi!" đưa
mắt quan sát các ý
khác nữa dường chúng đang
đồng loạt mò mẫm trên

tvt 3 tôi
phát cho mỗi ý một
cái hamburger hà
nội ba đình hiện đã

biết ăn hamburger
theo lẽ phát thêm tôi
nói- thống kê thì khu
vườn thơ mới thơ tiền

chiến nhiều cỏ dại.lập
tức nhiều ý khác nhoi
nhoi hệt nguyên lũ chó
tính nhẩy bàn độc khiến

cho tôi rất tức giận
nhưng cũng phải nói do
mình chọn mình gân cổ
đặt để vào thơ nào

đao to nào búa lớn
chữ nghĩa cầu kì bóng
thơ mới thơ tiền chiến
giờ mới thấy tuyền cỏ

dại thiếu tính hài hước
âu chẳng qua xu thời
làm người dẫn chương trình
chả khác người dọn dẹp

tao mệt chứ các tác
gia cái gọi thơ mới
thơ tiền chiến đã ra
thiên cổ mà họ có

gì ngộ nghĩnh đâu hè!
ây giờ nhân Giáng Sinh..
giống số phận tổ nhện hoang
phận phước tôi lắm lúc nom

cực kì cô liêu những lúc
như thế nói bất kì gì (!)
chả còn ai hô “trừu tượng
nhẩy!” mặc dù chuyện hoang tưởng

hãy đậm đặc trên tôi thậm
chí chuyện gì nói một thành
hai cũng được nhân đây chúa
sắp ra đời cứ kể phước

phận tôi giống số phận tổ
nhện hoang cực kì cô liêu
tuy nhiên tạm thời tôi không
nói chuyện chính trị ở đây

mặc dù còn nhiều điều thực
sự đã khiến tôi hết sức
quan ngại tỉ như tình ái
chẳng hạn rồi đây già cả

mọi câu (chữ) ướt át thốt
lên tức thời lộ cả ra
cái nghĩa bóng ngay cả khi
vừa mấp máy chưa tròn câu

tôi vạch mặt mình tự hỏi
(tức trò chuyện cùng hư vô!)
chuyện gì xảy (diễn) trong ngày
chúa hài đồng chào đời tốt

hoặc xấu thực sự chả dính
dự gì đến tôi phần phước
vốn giống số phận tổ nhện
hoang chuyện li tan cố quốc

đà rõ mười ở đây tôi
không muốn nói chuyện chính trị
tuy nhiên chẳng lẽ để mặc
lũ người đầu tuyền cứt quấy

quả (quốc tổ!) quả tình tôi
chẳng tìm thấy câu trả lời
dẫu từ hiện thực đời thường
vậy rồi hư vô tạm thời

quay lại với số phận tổ
nhện hoang các cơn mộng tình
làm như thể công việc đón
chúa hài đồng ra đời bội

phần bận bịu (tuy nhiên để
có vẻ sôi động hơn nữa!)
một mặt tôi lùng sục nơi
trí nhớ kiếm thơ (thú thực

chưa bao giờ tôi gặp thơ!)
mà thôi suy nghĩ chi thêm
nhức đầu (mệt) nhưng quái lạ
rõ ràng là tôi đã kiếm

ra thơ khi thốt lên “đúng
theo tinh thần cái tổ nhện
hoang thì phần phước tôi hiện
đang giữa trung tâm!” ối đếch

làm sao cả em ơi đêm
chúa hài đồng chào đời tại
sài gòn người ta lắm kẻ
ngược xuôi náo nhiệt lắm nhà

thơ khương hà từ bé hầu
như cả đời tắm đẫm trong
nguồn thánh ca tuy nhiên theo
tự thú bản thân cô ấy

chả thánh thiện chút nào có
gì đấy sai sai công nhận
người ta chịu đựng không nổi
thơ tân hình thức bỏ đi

chập hai mạch điện vào nhau
chỉ cốt nom tôi cháy có
hệt ánh lửa linh nơi hang
bê- lem cực kì cô liêu!

 

THỜI NÀO RỒI CŨNG XA

 

tặng phạm việt cường.

lúc tôi làm thơ cho
hiếu (chữ hiếu) xa lắc
vậy mà mọi người đều
nhìn thấy thế nhưng làm

xong khi tôi đi dẫu
ngời ngời chả ai hay
ai thấy mặc dù trên
đời vẫn những con người

quen thuộc ấy những con
chó quen thuộc (họ dắt
đi) ấy ngày ngày ngoạm
vào da thịt có mùi

dâu tây của em chợ
búa (chữ hiếu) đêm nằm
co quắp tấm biển đề
dòng chữ “no trespas

sing” đập vô mắt làm
nghẹn những tứ thơ trời
biển tức tưởi lúc tôi
thả làm thơ cho hiếu

(chữ hiếu) phải để tất
lòng trổ rậm rật cao
ngất từng lọn sóng bộ
đầu chẳng chút lấn cấn

râu mọc cọng nào liền
nhuốm bạc cọng nấy thời
gian ai đi chứ tôi
vẫn nằm trong góc hộc

tủ thờ giữa tiền đường
nhưng chả em nào nhìn
thấy (có lẽ góc hộc
tủ chỉ chứa chấp quá

vãng!) why? người ta có
thể nhìn thấy tôi trần
truồng lúc làm thơ cho
hiếu (chữ hiếu) xong bước

qua miệng cửa sông tiền
đường giẫm thân phận thúy
kiều trước một cái nhìn
du thấu tận tâm cang

phía sau hè wow thiên
hạ có thể nhìn tôi
ngủ dật dờ giữa trí
tưởng họ nên nhớ bầu

trời luôn dung chứa tôi
đám đám mây một ngày
cỏ tôi ươm sẽ trùm
lên các mái nhà (chữ

hiếu) cho hiếu trên mặt
đất tất nhiên chốn tôi
thuộc về thực tình tuổi
tôi hiện chỉ gần bằng

tuổi hạt gạo vn.
Như vậy đó, Mùa đông.
tôi đang nghe thái thanh
hát “tình ca” của phạm

duy qua một vide-
o clip trên youtube
tiếng dương cầm thánh thót
khiến nơi tâm tưởng chốc

chốc cứ nhói một cái
đau hệt tiếng than râm
ran (chuyện gì thế này!)
phải nói ngay tình hiện

trong tôi có khá nhiều
ý tưởng (nghĩ) đan chen
ya “tôi yêu tiếng
nước tôi từ khi mới

ra đời..” tất nhiên và
tôi hình dung thấy toàn
bộ ý đồ nham hiểm
muốn hủy hoại văn hóa

việt nam từ đề xuất
thay đổi chữ việt của
lão bùi hiển (nom khùng
điên nhưng thâm độc chó

má vô cùng!) ya ở
giữa bối cảnh mùa đông
hiện giờ tôi đang nghe
thái thanh hát “tình ca”

của phạm duy nhìn (ngắm)
phía sau dòng nhạc phạm
duy tôi ngửa mặt hòng
cho lời ca “tôi yêu

tiếng nước tôi từ khi
mới ra đời..” phủ rợp
thách thức đảng cộng sản
việt nam chúng bây ngon

thực hiện ý đồ hủy
hoại văn hóa việt nam
thử xem hãy nghe lời
nguyễn trãi “sức dân như

nước. đẩy thuyền đi là
dân. Iật thuyền cũng là
dân!” ôi “tôi yêu tiếng
nước tôi từ khi mới

ra đời..” làm thơ là
nối hai màu đen trắng
vào nhau cho nổ tôi
mang cái đề xuất thay

đổi chữ việt của lão
bùi hiển (nom khùng điên
thế nhưng cực nham hiểm
gian manh!) đặt giữa điểm

tiếp giáp hai màu trắng
đen và tiếng hòa hợp
điên khùng của bà đoàn
khuê dứt khoát chả chút

lơ đễnh dẫu khoảnh khắc
tôi châm ngòi nổ o-
kay!

 

NHẬT KÍ

xác người đốt ra tro
nom từ ống khói bụi
bốc cao lan tỏa thấy
hệt ảo ảnh đời người

phút chốc thành thứ quá
khứ cực cổ điển hễ
khơi gợi lập tức sống
dậy tôi đang lục tìm

nơi mớ kí ức hỗn
động lại thấy có quá
nhiều ngăn kéo mỗi ngăn
kéo đều ngập tàn tro

xác người đã thành thứ
quá khứ cực cổ điển
ôi- kí ức chúng ta
biết nào giờ có phải

chỉ như sự chờ đợi
trở về hư vô đà
nằm sẵn (một sự trở
về có căn cốt hẳn

hoi!) ở phía sau bài
thơ này ngó nó chả
khác đáy của biển cả
đã khô (héo hắt) tàn

tro từ xác người ngập
thành bùn nhưng quả kì
lạ từ rất lâu tôi
sinh sống dưới cái đáy

biển khô đó lâu đến
nổi mỗi ý nghĩ tưởng
bật nãy lập tức khô
héo hắt tôi phải moi

từng viên sỏi (chỗ thận)
ném lên miệng hồ với
hi vọng cơn sóng lòng
sẽ gợn cơn cớ khiến

vẻ mặt sẽ dàu dàu
luôn ngoái trông về nam
tấm thân được bày trí
cực kì bảnh bao ngăn

nắp giấu tiệt lũ kỉ
vật có dính dáng đến
thứ lịch sử bị đánh
tráo một cách hết sức

khiếm nhã vào các ngăn
kéo nơi kí ức tọng
thêm mùi long não cứ
chực xộc lên mũi thực

kinh tởm!) lấy công việc
chuyên trách trang điểm xác
chết (chả khác các trang
mạng!) tuy bán thời gian

cổ điển nhưng nó khiến
tôi quá bận bịu +
thêm tình yêu nước lời
tôi nói hiện thời đã

tự biến thể các góc
cạnh trơn tru (ngoài ra
trong các giấc mộng tôi
vẫn tiếp tục leo núi

cùng các người đã mất
hết mười ngón chân tay
lẫn hàm!) chuyện riêng tư
thì mỗi ngày tôi còn

nghe điều mẹ dặn vanh
vách lúc bà nằm bệnh
viện đồn đất tôi ngồi
kề bên giường nghe bà

bảo bà sắp về (ý
sống gửi chết về!) đoạn
nắm lấy tay tôi bóp
chặt bà cười ủy thác

bọn đạo tùy đẩy xác
bà vào lò đốt tôi
bỏ ra ngoài lúc ngoái
nhìn cột ống khói tro

bụi từ xác người bốc
cao lan tỏa tôi buộc
miệng “mẹ rồi cũng tợ
kí ức thứ kí ức

cực cổ điển đeo chắc!”

 

EM

em nói phần lớn nỗi
niềm nghĩa mùa thu vướng
mắc nên không gặp lúc
này sẽ tốt hơn nhưng

okay em không gặp
khi này thì khi nào?
trong hiu hắt của tuổi
vào lúc cuối đời màu

trời ở anh hầu như
se sắt cứ chực nhuốm
sạm vào đông tuy nhiên
“cũng ổn thôi!” một mình

anh lặng lẽ ngày ngày
bước dọc triền trí nhớ
giữa đại ngàn lục lọi
nơi gió (cát) quanh năm

xem còn sót dấu chữ
từ môi (miệng) nào xưa
em gieo phần lớn do
nỗi niềm chưa phai còn

hương nào đọng vũng nhưng
em ơi không gặp khi
này thì khi nào? bên
trong vô thức anh các

tạp niệm cùng với thời
gian phần lớn do nỗi
niềm chúng tróc nã lẫn
nhau và cùng năm tháng

sống/ chết (chí mạng!) kể
gieo neo chứ (!) em cứ
xem như thể anh đang
sống nơi những ngôi mồ

bỏ hoang những ngôi nhà
nát chỉ chuột các con
mole (bi kịch!) ở nổi
hay những ngôi nhà dành

giữ người điên và vào
đêm xuân xanh phần lớn
do nỗi niềm có thể
anh van em đừng nhắc

nhở mà hãy dành đến
cuối câu chuyện để cá
nhân anh cố tình đánh
rớt một số từ gốc

trong truyện kiều (nguyễn du
cũng giống hiện thời phần
lớn nỗi niềm (!) sẽ nói
“cũng ổn thôi!” anh dám

cá lúc này hoặc bất
kì lúc nào em không
muốn gặp phần lớn nỗi
niềm nghĩa mùa vướng mắc

nhưng anh đang buổi đầu
đông bầu khí luôn quạnh
đến se sắt (thực cũng
chẳng ngoại lệ!) anh còn

biết nói “cũng ổn thôi!”
dù một mình lặng lẽ
anh sẽ đi dọc triền
trí nhớ và không quên

ẳm con chim gõ kiến
đầu đỏ mở lối vừa
đi vừa vẽ chiếc bóng
lớn chìm sâu hun hút

trong bể sương mù cực
hỗn độn nơi tâm khảm
em ơi không gặp khi
này thì khi nào? hử!

 

No automatic alt text available.

 

ĐỌI

chưa bao giờ tôi khoe
sách kiểu bây giờ đã
bao ngày qua nhá bất
chấp mưa nắng giông bão

thậm chí sống chết [!] tôi
đã ngồi đợi thơ với
quyển "đến già mới chợt
tỉnh." của người cán bộ

cộng sản kì cựu nhà
báo tống văn công và
rằng ông đã li khai
đào thoát tôi thực sự

chẳng lấy đó làm điều
vẫn kiên nhẫn ngồi đợi
thơ với từ chương (hồi)
của "đến già mới chợt

tỉnh." nhưng có một điều
ai cũng biết đối với
thơ không "đọi" thơ không
đến anh phải đọi việc

hễ đến ngày kỉ niệm
cách mạng tháng tám mùa
thu tôi xõa tóc diện
quần ống túm áo ca

rô đứng thổi kèn đồng
chiêu hồn tử sĩ một
cách thầm bảo với các
mẹ liệt sĩ hãy tự

làm chủ đời mình (từ
nay em bảo tôi có
ác ý!) no way "đến
già mới chợt tỉnh." người

cán bộ cộng sản kì
cựu nhà báo tống văn-
công đã cười ha ha
(chế giễu!) bộ máy nhà

nước việt nam đã đẩy
cuộc đời ông đi đến
nước phải li khai đào
thoát okay ngay đây

em đừng khóc tức tưởi
như thế bởi sẽ chẳng
giúp ích được gì hiện
đương mùa đông (20

18.) em cũng đừng
la toáng "thì có dính
dáng chi chứ?" hồi tôi
nói (chắc em vẫn nhớ!)

dục tính với tôi luôn
luôn chỉ như chuyện trừu
tượng khi đấy em bĩu
môi "hứ!" cho tôi giỏi

bông phèng!" ôi thời gian
đã bao vật đổi sao
dời may rủi ai lường
trước được đúng không? kìa

em nhìn đi cuộc đời
dẫu thế nào tôi nhếch
nhác ra sao (!) mặc lòng
với quyển "đến già mới

chợt tỉnh." của người cán
bộ cộng sản kì cựu
nhà báo tống văn công
ngồi đợi thơ tôi vẫn

nói "với việc làm tình
giữa trai gái da diết
thậm chí làm tội cho
đến giờ với tôi đấy

như những điều trừu tượng."
hầy- đừng sốc!

 

 

Image may contain: outdoor

 

1. 1. 2018.

bất chấp mưa nắng giông
bão cho chí sống chết
trước giờ tôi vẫn đợi
thơ (chỗ riêng tư tôi

biết ơn thơ mỗi bận
đến thơ đã không hề
lấy đó làm điều hạch
sách làm tình làm tội!)

tôi với tính cách bất
chấp mưa nắng giông bão
cho chí sống chết từ
giờ đến tết ta (chỗ

riêng tư trước giờ cứ
vào thứ sáu nhằm ngày
13 tây tôi tự
động xõa tóc diện quần

ống loe vận áo hoa
đứng ngay đầu đường cái
thổi kèn đợi thơ đấy
một cách tự làm chủ

đời mình!) một cách tự
xử ngang đây tôi biết
em sẽ cười "hì hì"
bảo anh quởn quá mà

nhưng có hề gì chứ
hiện đã năm mới 2-
018 mang chuyện
riêng tư dục tình ra

nói người đời dè bỉu
cho tôi chỉ giỏi bông
phèng có ngon chơi đi
okay với tính bất

chấp mưa nắng giông bão
cho chí sống chết ai
nói gì nói tôi chẳng
lấy đó làm điều càm

ràm chí cốt đợi thơ
sống đời may rủi ai
lường trước được (chỉ khi
biết đứt bóng thời đứt

bóng đúng không!) đời tôi
kể từ giờ 20-
18 chỗ riêng tư
dẫu miếng cơm manh áo

có làm tình làm tội
ai (!) dứt khoát sẽ lẳng
lặng đổi màu hệt tắc
kè nằm phơi để làm

sao bất kì người nào
hễ nom vào đều thấy
tôi chả khác một chi
tiết trừu tượng trong tranh

willem de kooning!

 

 

  Image may contain: outdoor

 

VỀ MỘT ƯỚC MƠ, MỘT NGÔI NHÀ!

đọc báo thấy đăng mẫu
rao vặt "cần người sống
môi giới bán nhà. gọi
L.. số (---) ---/ ----

vào giờ làm việc." quả
có thời gian từ chào
đời tôi cũng có cái
gọi "nhà" bây giờ thì

không. tất nhiên [!] một căn
nhà hẳn hoi nơi mà
tôi sẽ nhận ra mình
lập tức (dẫu cho xa

cách bao năm trời dẫu
cho khuất mắt!) hễ bước
vào tự khắc tôi biết
mình sẽ phải làm gì?

thế rồi hiện tại đời
sống xui khiến mất toi
căn nhà (mất chỗ lui
lại!) đã đành có thời

gian dài tôi mất luôn
cả ý thức tự chủ
nay đây mai đó nhưng
hễ mỗi bận phải rời

chỗ trọ đi chơi (tôi
không muốn dùng chữ “phượt!”
bởi chữ đấy nó không
có thực một chữ kì

quặc hoàn toàn vô nghĩa!)
trở lại hễ đi bất
kì đâu xa hoặc gần
ngắn ngày hay dài ngày

cuối cùng sống chết gì
tôi cũng buộc miệng "về
nhà thôi!" và bước vào
buồng bao giờ tôi cũng

nói kiểu người mỹ nói
"home sweet home!" mặc dù
mình đã không hề còn
nhà cuộc đời mình cũng

đã đổi thay hiện vẫn
còn mãi miết đổi thay
đổi thay cho đến tận
chung cuộc (điều đó chắc

chắn!) như vậy cứ mỗi
lần nghĩ về cái gọi
"nhà ở của tôi bây
giờ!" phát nhìn đâu cũng

thấy thiên hạ trẻ hơn
mình xông xáo hơn mình
máu hơn mình kể cả
những người đã chết [!] cho

tới thời điểm này mọi
chuyện sau trước ra sao?
thú thực tôi chẳng buồn
đếm xem mình đã chả

có nhà bao năm rồi (!)
đọc báo thấy đăng mẫu
rao vặt "cần người sống
môi giới bán nhà. gọi

L.. số (---) ---/ ----
vào giờ làm việc." hừm!

 

                                                                                   

mm


CỨU TÔI VỚI

Đùng phát “bang” tới ngày
thơ điều chắc chắn với
tôi thời gian hiện tại
trôi khá nhanh bất kể

trong các tình huống thế
nào vĩ mô chúng thúc
đẩy đùng phát “bang” ngày
thơ tới hữu lí hay

vô lí thì người ta
cũng đã quen rồi tôi
còn biết phải làm gì
chứ trong khi hiện tại

người làm việc thì luôn
bận bịu cho rằng thời
gian vĩ mô quả là
trôi cực chậm có điên

rô. rồ (cỡ tôi) mới
bảo thời gian trôi khá
nhanh đùng phát “bang” đấy
lại điều ai cũng đồng

ý tới ngày thơ vĩ
mô sao tôi cứ kêu
rêu rằng thời gian hiện
tại trôi khá nhanh phải

chăng cái lí tính ai
kia đã quá vãng chết
nơi sâu hoắm tăm tối
của hố thẳm vô lí

hay hữu lí đấy lại
điều tôi đang tự hỏi
đùng phát “bang” bất kể
tình huống xảy diễn thế

nào ngày thơ tới trong
khi vẫn còn vô số
người hiện đang điên rồ.
rồ!

 

mm

THỨ HAI

tôi không thể nhớ lời
mình đã nói ra hôm
qua thì ngày mai hoặc
ngay giờ quí vị ạ

làm thế nào tôi có
thể biết mình sẽ nói
lời gì? xin quí vị
hãy tin tôi lời hôm

qua nói ra còn chả
nhớ thì lời để nói
vào ngày mai hoặc ngay
giờ quí vị ạ không

cứ tôi mà kể cả
quí vị xin thưa giả
như quí vị và tôi
mình nhớ một cách khá

chính xác lời đã nói
ra hôm qua thì chắc
chắn tôi và quí vị
chúng ta quí vị ạ

chúng ta sẽ biết ngay
mình phải nói lời gì
ra ngày mai hoặc ngay
giờ thưa đúng không quí

vị? yeah trừ phi ngày
hôm qua quí vị chẳng
nhớ gì về lời mình
nói ra thì quí vị

ạ chắc chắn quí vị
cũng sẽ như tôi nghĩa
là quí vị không thế
nào biết lời sẽ nói

ra vào ngày mai hoặc
ngay giờ đúng không thưa
quí vị!

 

 

Last modified on 02/22/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC