NHỮNG GÌ MÀ CON NGƯỜI ĐÃ KỂ – BÀN TAY – LẶNG LẼ
NHỮNG BỨC TƯỜNG – ÔNG  VỀ
KHI THÀNH PHỐ LÊN ĐÈN
MỘT NGÀY ĐẠI KHÁI – THỜI GIAN ĐÃ CƯỚP ĐI CỦA TÔI

Trầm Phục Khắc

 

 
 

 

 

Related image

 

NHỮNG GÌ MÀ CON NGƯỜI ĐÃ KỂ

Những câu chuyện kể bằng
phần kể và phần không
kể phần không kể đang
có mặt và đang kể

còn phần kể bất chợt
nghỉ ngơi tàm tạm vắng
mặt và cứ như vậy
mà tiếp tục những câu

chuyện kể thơ kể loa
kể truyền khẩu kể rồi
lại ngón tay gõ lên
bàn phím kể cho đến

khi tín hiệu như hoa
đăng trăng với sao hồi
hộp như gái còn trinh
vẫn còn nguyên chưa biết

gì làm sao biết kể
chẳng làm sao bởi vì
phần không kể đang có
mặt và đang kể nốt

câu chuyện về con người
khác hơn hay hơn và
đẹp đẽ hơn những gì
mà con người đã kể

 

Related image

 

BÀN TAY

Người đàn ông sống như chưa sống
chết như chưa chết đi về nơi
ở mà như chưa ở xa lạ
xa lạ và xa lạ ... nắm lấy

bàn tay người đàn bà lạnh lạnh
lắm mà như chưa lạnh leo lên
khoảng trời trên quanh quất rồi lại
leo xuống rêu rêu chỉ toàn rêu

và ẩm và âm ẩm như hơi
thở không trời không đất không ước
ao chỉ là sống ... sống thôi mà
làm sao để sống thật chẳng ra

làm sao chẳng thà chết lại là
hay vậy mà vẫn chưa thể chết ...
cho ra chết ra khỏi đất khỏi
trời khỏi rêu khỏi ẩm đong đưa

giữa ở và không ở leo lên
khoảng trời trên quanh quất rồi lại
leo xuống ... nắm lấy bàn tay ... đến
là lạ bàn tay người đàn bà

vẫn ẩm đấy thôi vẫn chỉ là
quanh co thở mà chưa thở mãi
rồi lại nằm đây với người đàn

bà âm ấm ... khoảng trời âm ấm

 

mm

 

LẶNG LẼ

con đường đẹp quá
đúng với giấc mơ
nhưng con đường rồi
phải hết mà giấc
mơ có cánh nên
giấc mơ còn nên
giấc mơ bay một
mình một mình lặng
lẽ lặng lẽ có
thấy ai đang ngóng
cổ nhìn không chắc
là không có muốn
ghé lại đây không
chắc là không giấc
mơ đâu biết nghe
đâu biết nhìn giấc
mơ buồn quá thật
là buồn mà chẳng
thể là của riêng
ai giấc mơ có
cánh thật là nhẹ
mà chẳng để bay
đến được nơi đâu
thôi thì cứ bay
một mình lặng lẽ
cho đến khi đuối
sức đuối sức đuối
sức may ra lại
rơi xuống mộtcon
đường mà lại là
một con đường đẹp
đúng với giấc mơ
một mình lặng lẽ

 

mm

 

NHỮNG BỨC TƯỜNG

Bước vào và biến mất
giữa những bức tường chẳng
ai chào ai nhé … rồi
bước ra và xuất hiện
dọc theo những bức tường
chẳng ai đợi ai nhé
… ấy ấy thế mà hay
chẳng chào chẳng đợi cứ
việc vào ra cớ chi
chào đợi riết rồi chào
với đợi biết thân phận
lẻ loi chẳng còn bén
mảng thật là tha hồ
thảnh thơi nhé những bức
tường … cho đến ngày kia
mưa sầu gió thảm thế
là những bức tường rét
run chào đợi ùa về
khóc la inh ỏi thấy
ghét cứ việc cho chúng
ở ngoài kia vào ra
cũng phải có khuôn có
phép muốn chào muốn đợi
thì cũng phải biết gõ
cửa trước khi vào chứ

 

                                                                                     
mm

 

ÔNG  VỀ

Tôi biết ông phải đi
vì miếu với đền đã
xong xuôi cả thế mà
uống vừa xong mai thảo
hỏi có thơ không tôi
bẩm dạ có ông lại
hỏi có hay không tôi
bẩm cũng hay hay ông
lại hỏi có mới không
tôi bẩm cũng mơi mới
ông bảo thế đọc đi
tôi bẩm bài này nghe
không hay phải đọc bằng
mắt mới hay ông bảo
tao biết hết cứ đọc
đọc đi đọc lại mãi
mà vẫn chưa thấy ông
động tĩnh gì lén quay                               
sang dòm ông thì hóa
ra ông đã ngủ thế
mà khi thấy ông về
tôi biết ngay rằng ông
phải đi vì miếu với
đền đã xong xuôi cả

 

 

 

mm

 

THỜI GIAN ĐÃ CƯỚP ĐI CỦA TÔI

Người đàn bà đẹp người đàn
bà đẹp ngồi nơi chiếc ghế người đàn
bà đẹp người đàn bà đẹp
ngồi trong không gian trong không gian thơm
thơm mùi im lặng… lặng im
mùi thơm… người đàn bà ngồi im lặng


MM


MỘT NGÀY ĐẠI KHÁI

Tôi kéo dài sự im lặng của
buổi sáng bằng cách uống thật chậm
ly cà phê và cố gắng không
cử động mạnh thế nhưng sự im

lặng của buổi sáng là cái gì
và kéo dài ra để làm gì
thì tôi chưa kịp biết trong khi
tôi vẫn cố gắng kéo dài ra

bằng cách chuyển từ cà phê qua
nước trà và cứ thế tiếp tục
cho đến khi không thể kéo dài
thêm được nữa thì tôi đành phải

đứng dậy tìm cách bước thật nhanh
vào một ngày đang sửa soạn chìm
ngập trong sự oi bức của đủ
mọi thứ tiếng động thế nhưng sự

oi bức của đủ mọi thứ tiếng
động là cái gì và bước thật
nhanh vào để làm gì thì tôi
chẳng còn thì giờ để quan tâm

trong khi tôi vẫn cố gắng bước
thật nhanh thật nhanh để rồi cuối
cùng rơi tỏm vào trong một giấc
ngủ đầy mộng mị và đến lúc

này thì dẫu cho một gấc ngủ
đầy mộng mị là cái gì và
rơi tỏm vào để làm gì đi
chăng nữa thì rốt cục rồi sự

im lặng của buổi sáng lại quay
về và tôi xin hứa là tôi
sẽ kéo dài nó ra bằng cách
uống thật chậm ly cà phê và

cố gắng không cử động mạnh

 

Last modified on 11/07/2008 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC