THƠ DIỄN ĐÀN 1: NHIỀU TÁC GIẢ
_____________________________

 

 
 

 

 

 

mm  

 

Hường Thanh
NHỮNG NGƯỜI LẠNH

ông lão đập vào cửa
sổ ông nói ông không
mở chiếc cửa đầu tiên
để vào nhà mà leo

vào phòng T từ cửa
sổ này mùi men trắng
trên mặt đập vào mắt
căn phòng cũng bị đập

vào hơi khí ngả nghiêng
ngả nghiêng ông lão bây
giờ gương mặt không chịu
chùi vết bẩn do leo

trèo lên cửa sổ T
nghĩ rằng chắc hẳn là
ông sẽ đập vào mặt
căn phòng này một chai

rượu rồi ông sẽ về
về ngay thôi sẽ không
phiền tới màu sắc cần
được đen đi ông mời

T uống mà thực ra
ông chỉ mang theo một
cây sáo ông mời T
thổi về những ngày người ...

3.11.2015

 

Hoàng Huy Hùng
NGÔI ĐỀN HUYỀN THOẠI

Ngài bơi chậm rùa trong
cái biển mạng in–tờ–
nét ngoi ngóp ngoi ngóp

bơi bơi bơi bơi lên
mà ước về một phi
thuyền tối tân siêu tốc

trên cao vút vút vút
vút đưa ngài mau bay
nhanh bay nhanh đến ngôi

đền huyền thoại một cõi
bất tử cao vút vút
vút vút thay thế cho

cuộc chạy marathon
trên mồm con cá mập
hung ác mãi cắn xé

mãi cắn xé lương tâm
lương tâm.

2010

 

Goki
THƯ CHO P, MỘT NGƯỜI TRONG CÕI NGƯỜI TA

Đã từ lâu Pi ơi
Pi đã đi đâu sống
với ai và vì ai
và ai sống vì Pi

và cho Pi Pi ơi
Pi có thấy nắng vừa
hửng lên ngoài kia không
con nắng tháng hai buông

những sợi tơ vàng hiếm
hoi giữa hai đợt lạnh
tia nắng hòa màu tóc
Pi tỏa ánh sáng rạng

rỡ muốn thấy lại Pi
áo đỏ trước gương sau
giấc ngủ muộn và mùa
xuân có hoa mai nở

vàng ngoài ngõ trong gương
bóng Pi và sắc hoa
mai hòa chan cùng sương
sớm đã từ lâu Pi

ơi tôi kết ở đây
vòng nguyệt quế làm bằng
những cánh hoa những cánh
hoa đã héo khô héo

khô nhưng vẫn còn tươi
nguyên tươi nguyên như màu
tóc Pi hương tóc Pi
rối bời những kỉ niệm ...

Xóm Mây, 2/3/2016

 

Hường Thanh
SÁNG TRỜI MƯA

nhìn là một lơ
là lơ là nên
đã lơ là nhiều
cái cây nơi một

ha nguyên sinh Sơn
Trà lơ là như
người buồn ngủ hoặc
ngủ say để ý

nghĩ ngoài là lơ
là cho ý nghĩ
mặc trên đường thì
đi và đi xa

cứ kệ cây là
lơ là lơ là
ha nguyên sinh Sơn
Trà nên đã lơ

là đến những loài
động vật bị dần
hẹp còn chúng ta-
là người nhìn xuống

nền sân nhà một
vũng nước từ sáng
trời mưa...

gửi enigma

26.2.2016

 

Trầm Phục Khắc
THEO NHAU

ở với thơ buồn
quá đi với thơ
vui hơn vì đi
thì có lúc nhanh
lúc chậm có lúc
vắng lúc gần có
lúc mơ lúc thật
nghĩa là có đi
thì có gặp chứ
ở hẳn có sẵn
rồi thì cần chi
gặp nữa tuy nhiên
đi với thơ có
chút rủi ro này
ấy là ngộ nhỡ
mai kia không đi
nổi nữa thì biết
tính sao thôi thì
chuyện nhỏ chuyện nhỏ
buồn chi chả buồn
ngồi đấy nằm đấy
mà vẫn theo nhau
có nghĩa là đi
chậm chạp chậm chạp
theo nhau theo nhau
lúc vắng lúc gần
lúc mơ lúc thật

 

Tunisia
TRỐNG VẮNG

"tôi đi không thấy phố
thấy nhà ..." * chà chà chà
chà đó là Trần Dần
Trần Dần mọi chuyện đã

qua đã qua không cần
nhắc tới làm gì bây
giờ là mấy giờ nhắc
tới cũng vậy thôi hừm

hừm hừm hừm cánh cửa
đã khép đã khép có
gì rớt ra từ tâm
trí trống vắng trống vắng

đó mà mọi ý nghĩa
âm thanh lời nói đều
đã bước ra khỏi cánh
cửa tâm trí hừm hà

hừm hà chà chà trống
vắng trống vắng chiếm giữ
tâm trí chiếm giữ bất
hợp pháp tôi là trống

vắng trống vắng hừm hừm
hà hà ạp ạp cạp
cạp ... cạp ...

* Thơ Trần Dần

 

Nguyễn Văn Vũ
NGƯỜI HIẾN XÁC *

(Kính tặng nhà thơ Nhất Lâm)

dưới bóng cây long não trăm tuổi
anh cao hơn cây long não trăm
tuổi cao hơn mái nhà thư viện
ba tầng kề bên người hiến xác

sinh ngày 32 tháng 13 * năm sửu
cao hơn những gì hiện hữu nơi
này nơi cuốn tự truyện sống để
chết của anh khơi lên những rung

cảm tột độ vào ly cà phê
buổi sáng muốn pha thêm nước mắt
anh đây mái tóc như suối tuyết
đổ xuống bờ vai người hiến xác

sinh ngày 32 tháng 13 năm sửu
anh đây người hiến xác cho đời
lạ lùng như ngày tháng sinh ra
chiều cuối năm anh đứng trước những

bộ xương mờ hương khói khấn nguyện
hiến cho đời tấm hình hài nguyên
vẹn bằng cái chết hóa thơ trong
những hộp sọ và những linh hồn

thơ lung linh trong những hộp sọ
đầy thơ...

 

Hường Thanh
HLE HGROACH

đi chăn đàn bò ngày
ngày chăn chúng ngày ngày
nhìn trông dấu chân kia
kìa những vết giẫm lên

giẫm lên màu xanh nào
đó thấy đau không đau
không giẫm lên từ những
chú bò đi chăn qua

ngày qua ngày đau không
ai thấy được họ trở
thành nỗi đau khi nào
để tìm ra đừng đơn

độc nữa giữa đường hãy
đi theo và chăn dắt
những chú bò giẫm cỏ
ngày ngày chăn chúng để

biết mùi loài cỏ để
tìm ra làm dịu những
gì chúng ta đang quên.

13.10.2015

*Hle hgroach: ngôn ngữ giarai-êđê nghĩa là cỏ muối, một loại gia vị - thực phẩm đặc sản ở vùng miền Tây Nguyên, để tìm ra cỏ này là phải đi theo dấu chân đàn bò trên đường rừng , cánh đồng để nhận biết mùi hương.

 

 

Nguyễn Văn Vũ
HẾT MẮC KẸT RỒI

ừm không nói lôi thôi được nữa
không nói luôn suôn được nữa mắc
kẹt đầu ngón tay áy náy cuối
đuôi mắt biết gỡ chỗ nào gỡ

chỗ nào vần điệu như cỏ may
khâu kín ống chân voi xao xót
khó lòng nhảy qua vồng chữ mượt
mà tràn lan tình ý rờm rợp

bóng mây chiều ừm khổ cái xác
phàm cái hồn bé tẹo muốn đi
chân đất muốn để đầu trần như
thuở cặp kè áo trắng chẳng biết

tán ta tán tỉnh là gì làm
sao làm người thật bụng nghĩ mãi
không ra rồi không nghĩ mà ra
gật gà gật gù như bồ câu

gặp mái gật gà gật gù như
nhắp cà phê ngon cứ gáy đi
hót đi chuyện lòng là khúc nhạc
trải ra giữa cuộc đời thì cứ

trải ra trải ra những luống hoa
thẳng tắp vắt từng dòng từng dòng
nhấp nhô như sóng giữa một ngày
đẹp trời hoặc một ngày biển động

chỉ khác nhau là êm đềm hay
cuồng nộ thôi

Đầu xuân 2016

 

 

Nguyễn Văn Vũ
EM LÀ CHIẾC LÁ

(Hoài niệm Hoàng Lan)

nhớ hai năm trước em
còn ngồi gõ lách cách
lên dòng thời gian có

một chiếc lá không nỡ
lìa cành em là chiếc
lá yêu thương cuộc đời

mê say cuộc đời cuộc
đời là cành em là
chiếc lá ngày tháng đong

đưa trong gió trong mưa
nhưng gió mưa nào thương
xót phận người em là

chiếc lá giận đời bỏ
đi chiều xuân ớn lạnh
như vừa lên cơn nhớ

nhớ em hai năm trước
em là chiếc lá rụng
đồi nghĩa trang bỏ dòng

thời gian bỏ đời gian
nan bỏ tình lang thang
mà đi ...

Nguyên Tiêu 2016

 

Hường Thanh
SỨC KHỎE BẠN TÔI

bạn bệnh đến khi
thành trừu tượng vuông
méo nét mới nói
ra rằng bạn bệnh

tinh thần ngoài những
im những vô là
những trói buột cùn
gông cùng tay chân

làm lở loét ra
bệnh thể xác đều
đã tự vận hành
lành dần đến khi

mới biết đấy mới
là trừu tượng bệnh
không thể lành cho
đến khi bạn bắt

đầu bàn tay chân
từng bị gông cùn
trói buột bằng cách
chữa các hình vuông

méo nét sao cho
vừa là được mà

20.2.2016

một hoặc nhiều khái niệm của bệnh tinh thần , vuông - hình học liên tưởng tới khung tranh vuông - méo nét - là cách vẽ méo mó, lệch theo phái Trừu tượng

 

Nguyễn Văn Vũ
THƠ GÌ THƠ GÌ TÔI

thơ gì thơ gì tôi thộn mặt
như con đười ươi thiếu bạn trong
vườn bách thú cái cằm chảy dài
cái mũi chảy dài và cái tai

thì như tai sim tai mua chảy
dài cũng vô ích cũng là tướng
ngắn ngày thôi thơ gì thơ gì
tôi chuyện lòng sướt mướt câu vần

yêu thương mọc rễ bên bến đình
cây cổ thụ trăng lên lúa vàng
rợn cả tóc thề tóc bối thơm
cả mối tình ngắn ngủi thơ gì

thơ gì tôi giấu kỷ chữ nghĩa
trong lá bùa bí hiểm lồng ngực
riêng cất giấu trái tim riêng đừng
hòng gõ cửa gọi tôi thơ gì

thơ gì tôi lắt leo ánh sáng
dọi vào đâu cũng không tới không
ra khỏi cổng thiền lá bồ đề
rơi sạch trụi còn lại chiếc cành

non tội nghiệp chơ vơ cuối mùa
chay thơ gì thơ gì tôi mở
cánh cửa ra và gặp ngày đang
lên em vừa tới xin cho tôi

được nói lời yêu thương lời uất
nghẹn lời ước mơ bằng giọng nói
dưới làng dưới quê về cuộc đời
có em đang yêu đang khát khao

về trái đất đang quay đang tan
chảy đang rạn nứt đang ca hát
đang khóc đang lăn lóc vào vòng
hổn mang thơ gì thơ gì tôi

có cái gì mới đây thơ gì
thơ gì tôi

 
Trong bài "thơ gì thơ gì tôi" có cụm từ "tai sim tai mua" là cụm từ mang hình ảnh thật đồng thời có chứa một ẩn ý. Sim và mua có hoa màu tím ai cũng biết. Sim và mua cũng có trái thì có lẽ nhiều người chưa thấy. Trên đầu chỏm của trái sim trái mua có một cái đài tai nhỏ và dẹt... cho nên khi nhìn tai của loài khỉ... rất dễ liên tưởng đến tai sim tai mua là thế. Thêm một ý nữa (vui), tướng số cho rằng tướng tai nhỏ là tướng đoản thọ cho nên mới có cụm từ "tướng ngắn ngày"... và cũng ẩn chứa "nỗi niềm" của cái thời "thơ thẩn", cái thời "chảy dài cũng vô ích cũng là tướng ngắn ngày thôi"...

 

Hường Thanh 

NHÀNH 5

biết đâu có một con giun bò
lên bàn tay rồi em đưa bàn
tay để giun bò qua bàn tay
mình biết đâu trên cây trên cây

một chiếc lá rơi vào chiếc lá
này đẩy chiếc lá rơi xuống và
đôi môi ở trên ở trên bầu
trời rơi nhẹ rơi nhẹ vào màu

nhành biết đâu sự tương phản lại
vẫn thấy một con đường chỉ là
một con đường bình dị nhất hình
thành từ tương phản này em biết

đâu ngày gặp con giun khi nó
bò lên bàn tay này rồi em
đưa qua bàn tay mình là dẫn
mình đi và ngồi bên dòng sông

Hương.

viết cho NN
31-10-2015

Trầm Phục Khắc
LẶNG LẼ

con đường đẹp quá
đúng với giấc mơ
nhưng con đường rồi
phải hết mà giấc
mơ có cánh nên
giấc mơ còn nên
giấc mơ bay một
mình một mình lặng
lẽ lặng lẽ có
thấy ai đang ngóng
cổ nhìn không chắc
là không có muốn
ghé lại đây không
chắc là không giấc
mơ đâu biết nghe
đâu biết nhìn giấc
mơ buồn quá thật
là buồn mà chẳng
thể là của riêng
ai giấc mơ có
cánh thật là nhẹ
mà chẳng để bay
đến được nơi đâu
thôi thì cứ bay
một mình lặng lẽ
cho đến khi đuối
sức đuối sức đuối
sức may ra lại
rơi xuống mộtcon
đường mà lại là
một con đường đẹp
đúng với giấc mơ
một mình lặng lẽ

 

Xuân Thủy
BONG BÓNG BAY

Những lúc chúng mình im lặng
như say giấc mơ còn đó như bay
trong chiều chiều lỡ những hẹn
hò hò hò cuối phố người trông mắt
người buồn không không buồn vui
không không vui những lúc chúng mình im
lặng phố phường tình yêu lên
tiếng say trong thiêng đàng vì sao vì
sao chúng mình ở đây bên
nhau mà không nói lấy một câu một
câu thôi hẹn hò chiều nước
mía bột chiên bún bò... hay là tình
yêu để chúng mình sai có
lỗi để sau này tìm tìm mà chi
tiếc mà chi yêu người chẳng
dám nói ra đời đời kiếp kiếp vẫn
là khổ đau, lặng im là
đúng hay sai, nói rồi lỡ phải duyên
thì làm sao,... ta chơi vơi
thôi mà... có lẽ để mình biết yêu.

02/01/2015

 

Huy Hùng
UNTRACED

Rất bình thường trong một
ngày bình thường đó là
một ngày x tháng y
năm z gã chợt reo
lên trong ý tưởng đột
xuất: Phải ngụy trang lại
bộ mặt của gã phải
bảo hành bảo hành bảo
hành bộ mặt của gã
không dấu vết không được
để lại bất cứ một
dấu vết nghi hoặc nào
nơi bộ mặt của gã
đối với bất cứ ai
không dấu vết tất tần
tật tí tì ti ti
ti ti ti không dấu
vết sau sự tích "Chiếc
áo lông ngỗng" không dấu
vết tất tần tật sau
sự kiện gã phát hiện
tí tì ti ti ti
ti ti tàn thuốc lá
gã hút trong phòng riêng
không dấu vết tí tì
ti ti ti ti ti
sau sự kiện gã phát
hiện một sự thật: một
con tép trên mép con
mèo - không dấu vết tất
tần tật những bài thơ
gã đã làm đang làm
và sẽ làm và sẽ
(không) làm được và sẽ
(không) làm xong và sẽ
không để lộ tí tì
ti ti ti ti ti
bất cứ một dấu vết
nghi hoặc nào đối với
bất cứ ai dù chỉ
là một vết xước vết
xước xước xước xước trên
ria mép con mèo lèo
rắn Untraced !

 

Huy Hùng
BẢN NĂNG

(Cơ hội ngàn lần có một: Cơ hội
là đây: Súúúúttttttt!) Bạn sẽ là ai bạn
sẽ trở thành nếu bạn ở một căn

phòng: Đó là một căn phòng ... Là phòng
gì? Phòng chờ - phòng chờ : nơi thắp lửa -
ngọn lửa thôi thúc: Bước ra ánh sáng

một cú rướn mình lao vút vượt lên
ngược dòng của một bài thơ nó cần
được nổ tung chói sáng chói sáng bởi

bản năng ham muốn thúc giục lần lượt
chúng lần lượt bước ra từ phòng chờ.

16/2/2016

 

Hường Thanh
NĂM MÙNG MỐT

giờ này trên các cành
cây đang rung lắc lũ
khỉ gió rung lắc mông
trông buồn cười thật cây

cành cây ngày mốt đầu
năm buồn vui bị lũ
khí gió đem rung rung
lắc lắc mông trông mắc

cười thật cái đuôi quay
nguẩy cong cong cây tinh
thần nào biết rung lắc
sẽ là tinh thần mới rụng

vỡ các buồn vui đem
lên cành cây rung rung
lắc lắc mông trông tức
cười thật cái đuôi chất

xám quay nguẩy cong cong
cành đào mai rụng vỡ
vẫn là đào mai khỉ
gió thật đầy đường trời

còn lạnh !

9.2.2016 - Xuân Bính Thân


Khế Iêm
XẤU XÍ

Cô gái mở cửa bước
vào chàng thanh niên như
chàng thanh niên mở cửa
bước vào cô gái như

cái đẹp này bước vào
cái đẹp khác nhưng người
đàn bà mở cửa bước
ra người đàn ông cũng

như người đàn ông mở
cửa bước ra người đàn
bà như cái xấu này
bước ra cái xấu khác

và sao người đàn bà
và người đàn ông xấu
xí đến thế cứ như
mỗi con người có một

thời thiên thần một thời
xấu xí và vì vậy
mà tại sao người đàn
bà và người đàn ông

xấu xí đến thế.

Tunisia
HẮN

Hắn ngồi trong căn phòng với
bốn bức tường và một cánh
cửa đóng cánh cửa đóng hắn
nhìn cánh cửa cánh cửa nhìn

hắn hắn là cánh cửa và
thế là trong thế giới căn
phòng hình thành những nhân vật
cánh cửa bức tường bức tường

cánh cửa ngôn ngữ của chúng
là câm nín cùng dạng với
ngôn ngữ của đồ vật vì
vậy hắn là trung gian giữa

ngôn ngữ câm nín và lời
nói hắn là dạng giữa đồ
vật và con người nhưng hắn
lại không thể bước qua cánh

cửa của hắn và cánh cửa
căn phòng hắn thuộc về một
thế giới khác khác với thế
giới con người nên tôi chẳng

thể tưởng tượng thêm được gì
để viết về hắn và những
nhân vật cánh cửa bức tường
bức tường cánh cửa dù rằng

giữa tôi và hắn cũng có
chút quen quen ...

 

    
Last modified on 03/07/2016 8:00 PM © 2004 2016 www.thotanhinhthuc.org.