NHỮNG BÀI THƠ ĐỌC LẠI

Kỳ 1

 

 
 

 

                                                                                     

 

nn

 

Nguyễn Tất Độ
TRỐNG RỖNG

Vào lúc không-khi-nào, tôi đang đứng
gần chỗ không-nơi-nào, tôi đã gặp
và làm quen với một người tên là
Không-Ai-Cả. Hai chúng tôi chào hỏi
nhau bằng không-câu-gì, rồi bắt đầu
chuyện trò với nhau nhiều thứ, đại loại
như về việc không-vấn-đề-gì. Rồi
tôi phải đi, người đó cũng phải đi.

Chia tay, đọng lại trong tôi không-một
-ý-nghĩ. Tôi về viết một bài thơ
trong đó không-có-một-ký-tự-nào,
để chia sẻ với không-một-người-nào
một câu chuyện không-(*)có-nội-dung-gì.

__________________

(*) hẳn-không

 

 

Đài Sử
GÓC PHỐ

anh gỡ những cọng gió
rối trong tóc em hoang
mang mùa hè chan đầy
nắng tình yêu hâm hấp
nụ hôn vỡ nắng buổi
chiều những cao ốc lêu
nghêu người mỹ đen trong
bộ đồ lụng thụng trạm
xe bus vắng down town
vắng chủ nhật vắng em
rực rỡ trong trang phục
nắng cháy ủng trên đôi
môi nắng của ngày cuối
cùng mùa hè theo con
đường cũ đi hoài trên
một con phố uống lại
ly rượu có vị chát
của ngày hôm qua cái
bóng lớn dần theo buổi

chiều em ở nơi nào
trong góc phố?

 

 

Chu Thụy Nguyên
TRANH LẬP THỂ  PICASSO

Người phụ nữ trong tranh lập thể của
Picasso bỗng bước ra khỏi khung
tranh đầu hình thang đáy lớn đáy nhỏ
là cằm. Trong tòa lâu đài cổ vắng

lặng bỗng vang động "echo" tiếng chân
ả nặng nề khô khốc vừa chạm xuống
nền nhà một tròng con mắt lộ hẳn
ra ngoài tô đậm nỗi hằn học con

mắt kia dẹp lép như chiếc đĩa phẳng
ngực hình tam giác không đều không cân
nhọn hoắt bụng bầu dục lỗ rốn hình
vuông hai cánh tay xoắn như cặp lò

xo khòng khoèo giống hai ổ bánh mì
baguettes. Ả bước khập khễnh chân thấp
chân cao một chân co lên đặt xuống
một chân kéo lê mỗi bước như một

dấu chấm phẩy ốm như hai ống nứa
một dài một ngắn. Vừa xuống đến tầng
trệt tòa lâu đài ả bứt hết quần
áo ném lại tung tóe thân thể trần

trụi nổi bật làn da màu gỗ gụ
hai bầu vú đen bóng nhọn cứng ù
chạy ra đường phố sầm uất về phía
ngôi mộ Picasso gọi giục giã

đánh thức lão dậy. Một lúc sau nắp
ngôi mộ mở ra xác một ông lão
gầy xọp tóc bạc phơ từ từ ngoi
đầu ngồi lên nhìn kỹ ả thều thào

“Nàng chẳng phải là nguyên bản của ta
nàng chỉ là tranh chép!” Nói rồi lão
biến đi như sợi khói! ...
                                                                                          

 

Hòang Huy Hùng
CHÙM HOA GIẤY

                            
Thời gian êm đềm trôi trong nhịp
điệu êm đềm của bản tình ca
 
hiphop dịu êm trên chiếc ghế
tựa tôi đang ngồi nơi hiên nhà
 
dưới giàn hoa giấy phủ bóng nở
đầy một màu tím dịu mát lan
 
tỏa mà quá khứ - kỷ niệm - hiện
tại đã hòa quyện làm một trong
 
đêm vắng thủa nào nơi hiên nhà
em hái tặng tôi chùm hoa giấy

chớm nở mối tình đầu đôi mình
chớm nở một màu tím ngất ngây

bông hoa giấy đong đưa theo nhịp
điệu êm đềm của bản tình ca

hiphop dịu êm trong đêm vắng
trong đêm vắng tưởng như còn đây

em hái tặng tôi chùm hoa giấy
chùm hoa giấy.

 

 

Nguyễn Hoài Phương
BÀI THƠ VỀ NHỮNG QUE DIÊM

Một buổi chiều, và vì thế mà rất
có thể là một buổi chiều của ngày
thứ năm nào đó, những que diêm tự
nhiên cảm thấy sự chật chội trong cái

vỏ diêm của chúng càng lúc càng trở
nên cùng cực đến không thể chịu được
nữa, bèn, lúc đầu là cục cựa, xoay
sở và sau đó là lấy hết can

đảm cố thoát ra ngoài, để rồi ngay
sau đó rơi vào một cái vỏ diêm
khác dài hơn và rộng hơn như hầu
hết những que diêm khác cùng cảnh ngộ …

I I

Những que diêm, sau đó lại hết sức
thêm một lần nữa và những lần nữa,
cố gắng thoát khỏi những cái vỏ diêm
cũ để rồi cuối cùng lại chui vào

những cái vỏ diêm mới, và cứ thế,
cứ thế, khi chúng đã tưởng không thể
thoát khỏi số phận đã định là ở
trong những hộp diêm thì những que diêm

tự nhiên lại nẩy ra được một ý
tưởng cực kỳ giản dị là đằng nào
cũng cháy thôi thì cứ cháy bùng lên,
cháy luôn cả những cái vỏ vô dụng

từ trước vẫn khăng khăng tự nhận bảo
hộ chúng về mọi mặt.

./.
10 / 09

 

 

Nguyễn Họat
NHỮNG CON RỐI ...

Dưới bầu trời trẻ thơ những con
Rối cứ khua chân những con Rối
cứ múa tay miệng luôn cười ngậm
tiếng. Hình như làn gió múa hình
như bầu trời múa giục con Rối
múa theo giục em Bé múa theo.
Gió vui quá reo lên Bé vui
quá reo lên sao Rối vui lại
ngậm tiếng? Bé hỏi mãi Rối lặng
im ... Mẹ bé bảo đến mai ngày
Bé lớn lên Rối lớn lên sẽ
nghe thấy tiếng Rối nói sẽ nhìn
thấy Rối khua chân sẽ nhìn thấy
Rối múa tay. Thật nực cười những
con Rối dưới bầu trời đang múa
may.

 

 

TP Kỳ
THÁNG BA

Tháng Ba vẫn còn gió lạnh và
thỉnh thoảng cơn buồn lại kéo dài
đã đi qua một chặng lắng nghe
tiếng chân bước thầm bên sóng biển

màu trời chì ngửa tay đón gió
và chờ chút nắng về giữa tháng
Ba còn lạnh thôi thì cứ bước
đi khi còn bước được dù thấp

dù cao bãi cát kia vẫn lành
lặn như bao giờ và giữa trời
tháng Ba xám chì vẫn thấy hàng
cây bên đường những nụ non chớm

mọc và hình như xa có những
chồi đỏ khi tháng Ba vẫn còn
gió lạnh và thỉnh thoảng cơn buồn
lại kéo dài … dài hơn tháng Ba

 

 

Nguyễn Thị Khánh Minh
CẢM GIÁC SÓNG

Trên điểm tựa dịu dàng
tôi thấy mình bay lên
với đôi cánh mầu xanh
bung mình cảm giác biếc

con sóng tôi dâng lên
dào dạt hương biển xanh
dâng lên dâng lên và
nở hoa dâng lên dâng

lên và vỡ tràn dâng
lên dâng lên và xoá
hết - sóng men bia sủi
bờ cát ngọt – dấu vết
tôi - thành tựu giấc mơ

 

 

Gyảng Anh Iên
QUẢ XOÀI ÂM MƯU RƠI VỠ MỘT (NĂM) LY TRÀ ĐÁ


Khi tôi ngồi ở hẻm
47 và gọi một
ly trà đá tôi nghe
tiếng nước sôi đang nguội
và tiếng chiếc xe hơi
to vừa đủ bắt chúng
tôi đứng lên nhường lối
để phải ngừng uống ly
trà đá giờ đây nghe
được tiếng đá tan trong
cái sắc vàng vọt của
bóng nước phản chiếu quả
xoài chín mục đang âm
mưu rơi vào đầu tôi
hay chúng tôi khi định
tiếp tục gọi thêm nhiều
hơn năm ly trà đá
giờ đây đã nghe tiếng
rạn vỡ từ sâu bên
trong lòng con hẻm 4
7 giữa tiếng bùng nổ
của những ùn tắc vởn
quanh trong lòng phố sài
gòn.

 

Đặng Xuân Hường
Ý TƯỞNG

chợt nghĩ đến một ý 
rất thơ rồi cũng chợt
quên mất tan mất trong
tâm trí như là chợt
đến chợt đi không còn
dấu vết gì cứ thế
lần mò mãi cũng chẳng
tìm ra rồi bỗng như
thấy đó nằm đó mà
không cách gì diễn tả
được sau đó lại biến
mất trong phút giây trong
tầm tay!

 

 

Thiền Đăng
BÓNG

                    
Cái bóng nọ cái bóng
của người đàn ông lại
gần cái bóng kia cái
bóng của người đàn bà

hai cái bóng kia cái
bóng của người đàn bà
và bóng của người đàn
ông hai cái bóng ở

trên tường gần nhau thật
gần như hai người gần
nhau thật gần ở trên
giường bóng của chiếc giường

bất động ở trên tường
như hai cái bóng bóng
người đàn bà bên bóng
người đàn ông bất động

ở trên giường hai cái
bóng bất động người đàn
ông và người đàn bà
gần thật gần bất động.

 

 

Dã Thảo
TÌNH XA

em vẫn qua đấy mỗi ngày
building cao cao và cũ
ban công thấp thấp màu nhạt
nơi anh thường tì đôi tay
chuyện trò cùng đám bạn lơ
đãng và sẽ nhìn thấy em
qua đấy mỗi sáng giờ không
còn anh đứng trong nắng gửi
một lời chào có khi một
nụ cười tươi nếu em tình
cờ liếc nhìn ban công thấp
đôi khi chỉ là ánh mắt
thầm dõi bước em qua và
em sẽ biến mất trong màu
kính sẫm tối anh sẽ chẳng
nhìn thấy cho đến lúc chúng
mình ăn trưa cafeteria
chen chúc những phút ban trưa
vội vàng lắm chuyện đời thường
để nói chuyện xếp dở hơi
phách lối, laid-off, đã,
đang và sắp tới, chuyện trại
tù, chuyện khủng bố thế giới
nhiều nhất là những tan vỡ
dù không hối tiếc vẫn nhớ
tình anh với ả con gái
cùng ngôn ngữ khác màu da
tình em với gã con trai
cùng màu da khác ngôn ngữ
nhưng chưa lần nhắc chuyện chúng
mình em mỗi ngày đi qua
building cao cao vẫn có
người tì tay chuyện trò
bên ban công thấp không còn
lời chào trong nắng không còn
nụ cười buổi sáng không còn
ánh mắt lặng lẽ ấm áp
anh đã đi xa em chưa
kịp kể nguồn gốc em dân
tị nạn thế hệ thứ nhất
không thuộc cộng đồng thiểu số
mít, tàu, xì, campuchia,
inđônêzia, cuba,
malayzia ... anh biết
mỗi điều em là công dân
hợp chủng quốc em mê làm
việc em lười rong chơi em
khoái Brad Pitt chẳng ghiền bóng
đá không nghiện bóng cà na
em mê jazz khoái hiphop
em khác màu da khác ngôn
ngữ cùng công ty giờ đây
anh đã ra đi ... nhớ nhiều!!!
(nhưng chẳng nói nói ra nhiều
cũng vậy thôi.)

 

 

Dã Thảo
NHẬT KÝ NGÀY MƯA

Khi mặt trời khuất sau mây
và mưa bỗng đổ lênh láng
tôi nhớ về những ngày cũ
xưa lẻ loi bước trong mưa

anh xưa có lần bảo yêu
thiết tha lang thang trong mưa
cười diễu nhìn tôi ôm
chiếc dù đen to tổ chảng

những hạt mưa bong bóng nhỏ
xíu nào đủ ướt đôi tay
ô mưa rơi ô mưa rơi
trên những con đường tuổi thơ

ô mưa rơi ô mưa rơi
trên lối vắng người lại qua
mưa rơi trên lối mòn rất
quen buổi chiều sắt se đến

cafeteria trống vắng
không chiếc dù đen tổ chảng
và nụ cười anh vắng bóng.

 

                         

Đặng Thân
CƠN SÓNG ĐẦU NĂM MỚI ĐẾN

tôi thấy giọt sương đầu tiên trên mái
lá mắt em nhạt nhòa khóc than cho
những nạn nhân sóng thần mà tạo hóa
đã gây ra trong một giờ bất cẩn

tôi nghe bài hát đầu tiên từ sâu
thẳm trái tim tận cùng ngọn lưỡi em
đang vang lên đuổi xua thế lực của
bóng tối ngay trước giao thừa năm mới

tôi cảm nhận trận cuồng ba trong từng
tế bào tôi dội vang tun hút trong
chuyến bay đầu tiên mà tôi lựa chọn
đang hướng về sự chân thực sống động

1.1.2005

 

 

Khế Iêm
CHUYỆN ĐỜI ANH

Gửi một nhà thơ

Những cái chết chưa bao
giờ có thật những cái
chết chưa bao giờ xảy
ra như chúng ta sinh
ra không căn không cội
và đến đây từ nơi
hỗn mang dừng lại giây
lâu … bởi sống chết lâu
nay chỉ là câu chuyện
được kể lại kể lại
kể lại tình cờ và
chẳng qua mọi câu chuyện
chỉ mới trong vài giây
lâu mọi câu chuyện đã
cũ sau vài giây lâu
mọi chuyện kể kể xong
là xong mọi chuyện kể
kể xong trở về nơi
đã kể để những chuyện
kể khác kể lại những
chuyện chưa kể như cuộc
sống lặp lại lặp lại
mà chưa một lần có
thật vì chúng ta chỉ
vật vờ trong đời có
vài giây lâu rồi trở
về nơi nào từ đó
chúng ta đến đây những
cái chết chưa bao giờ
có thật và anh chỉ
mới dừng lại trong vài

giây lâu. Cám ơn anh
đã đến với đời và
kể xong câu chuyện đời
anh.

 

 

Đức Phổ
HOẠT CẢNH ...

Tôi đã gặp những chiếc hũ
chìm lăn trên đường phố sài
gòn, những chiếc hũ chìm lăn
cùng với những chiếc xe dream
nhật bổn trung quốc hàn quốc
xe đạp xích lô đạp xích
lô máy ... có chiếc tự lăn ...

Những chiếc hũ chìm lăn cùng
với bụi với rác với mánh
mung chôm chỉa với nhân tình
với bè bạn với niềm vui
với nỗi buồn với sự thoải
mái cởi bỏ lột xác sau
một ngày lao động trí não
lao động tay chân sau một
ngày tầm phào bằng an vô
sự không có việc chi làm ... 

Dường như mỗi chiếc hũ chìm
đều mang theo mình một tâm
sự đôi khi giống nhau đôi
khi khác nhau có những tâm
sự vui cũng có những tâm
sự buồn có những tâm sự
vui buồn lẫn lộn lại có
những tâm sự không vui không
buồn chi ... nên chi mỗi chiếc
hũ chìm đều lăn mỗi kiểu
đôi khi giống nhau đôi khi
khác nhau có chiếc lăn bên
này lạng bên kia có chiếc
lăn chậm rùa bò có chiếc
lăn bạt mạng bất kể sống
chết què tay gãy chân thôi
thì sống chết mặc bây mặc
ta ... nhằm nhò chi ba chuyện
lẻ tẻ cứ lai rai ba
sợi xả láng sáng lại lăn ...

 

 

Last modified on 06/12/2012 6:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC