Hường Thanh

DRAMA
NHÀNH 5 – NĂM MÙNG MỐT – NGÀY QUAY ĐẦU RA BAN CÔNG
ĐÔI CO MÙA THU – CHÙM THƠ – CĂN PHÒNG BƯƠM BƯỚM
CÔ GÁI BÊN CHIẾC CỬA KẾ TIẾP – ĐIỆU SÁO CỦA TÊN TRỘM BỊ THƯƠNG
CHỜ NGÀY MƯA – NHỮNG GIỌNG NÓI – ĐÈN NEON VÀ…
ĐỪNG BUỒN – NGƯỜI GIỮ VƯỜN – NHÌN – KHỎA THÂN
CƠM NGUỘI CHIỀU TÔI ĂN – ÂM THANH MỘT MÌNH – BÀ CHỦ TIỆM TẠP HÓA
HAI NGƯỜI GẶP NHAU – NHỮNG ĐỨA TRẺ PHƯƠNG ĐÔNG
TRƯỜNG XUÂN – NHỮNG BIẾN CỐ ĐI THEO – TỦ LẠNH
TRỐNG RỖNG II – ORIGINAL – TƯỞNG HÌNH – CÔ GÁI LÊN RỪNG
KỂ VỚI IM LẶNG – BẦU TRỜI – CÁI VÒI NƯỚC – CHUYẾN HÀNH HƯƠNG
BÓNG VÀ TỐI – ĐIỂM ĐEN BUỒN – MÒN ĐANG
TÔI MUỐN LÊN HUẾ – MẶT KÍNH CỬA NHÀ – THỨ NGÀY

 

 
 

 

 

 

mm

Tranh Jacob Lawrence

 

DRAMA *

trên [khung cảnh] màu đen là
chủ đạo với một băng ghế
đá đã hư hại vài chỗ
một người bạn bước vào và

đến gõ cửa nhà một người
bạn của người bạn này mà
người bạn kia giờ chưa bước
ra khỏi [cửa đóng] nên người

bạn này đành ra ngồi một
mình trên băng ghế đá đã
bẩn bụi vài chỗ cuối cùng
người bạn kia bước ra khỏi

[cửa mở] và ngồi bên cạnh
người bạn này hai người bạn
đều là nam giới họ thực
ra chẳng hề hẹn nhau gì

cả nhưng mỗi khi đêm thành
màu chủ đạo hai người bạn
như bóng đèn đang sáng vì
nếu sớm tắt là [khung cảnh]

cũng hạ xuống người bạn này
bắt đầu đốt một điếu Jet
trong hai bàn tay rồi nhả
ra đám khói trong [khung cảnh]

hai người bạn trên một băng
ghế đá đã hư hại vài
chỗ người bạn kia bắt đầu
nghe về biến cố người bạn …

3.2016

* từ tiếng Anh nghĩa là vở kịch, bài thơ có 2 màn/phần được cắt đôi (khá dài). Các từ cụm trong dấu ngoặc đơn chỉ hình ảnh – chuyển động trên sân khấu ảo.

 

 

mm

 

NHÀNH 5

biết đâu có một con giun bò
lên bàn tay rồi em đưa bàn
tay để giun bò qua bàn tay
mình biết đâu trên cây trên cây

một chiếc lá rơi vào chiếc lá
này đẩy chiếc lá rơi xuống và
đôi môi ở trên ở trên bầu
trời rơi nhẹ rơi nhẹ vào màu

nhành biết đâu sự tương phản lại
vẫn thấy một con đường chỉ là
một con đường bình dị nhất hình
thành từ tương phản này em biết

đâu ngày gặp con giun khi nó
bò lên bàn tay này rồi em
đưa qua bàn tay mình là dẫn
mình đi và ngồi bên dòng sông

Hương.

 

mm

 

NĂM MÙNG MỐT

giờ này trên các cành
cây đang rung lắc lũ
khỉ gió rung lắc mông
trông buồn cười thật cây

cành cây ngày mốt đầu
năm buồn vui bị lũ
khỈ gió đem rung rung
lắc lắc mông trông mắc

cười thật cái đuôi quay
nguẩy cong cong cây tinh
thần nào biết rung lắc
sẽ là tinh thần mới rụng

vỡ các buồn vui đem
lên cành cây rung rung
lắc lắc mông trông tức
cười thật cái đuôi chất

xám quay nguẩy cong cong
cành đào mai rụng vỡ
vẫn là đào mai khỉ
gió thật đầy đường trời

còn lạnh !

9.2.2016 - Xuân Bính Thân

 

mm

 

ĐÔI CO MÙA THU

ai cứ phải nghe tiếng rú kinh
điển mình bên trên ngoài cửa khi
đêm lên chiếc bóng đèn và ôm
chặt ôm chặt sự thở qua vài

câu nói trong câu đầu tiên là
tiếng rú bên trên ngoài cửa khi
đêm lên đôi mắt và dập tắt
sự thở nơi lồng ngực bằng những

cơn mưa đột ngột khiến cho người
càng đôi co càng làm câu nói
bị ôm chặt vào màn đêm kinh
hoàng chìm trong tiếng rú ai sẽ

điềm tĩnh nhìn lại bên trên ngoài
đời những người đôi co cho sự
thở họ đều đã ôm chặt đi
cuộc đời của vô phương chữa lành.



mm


NGÀY QUAY ĐẦU RA BAN CÔNG

cô em gái ra phơi
đồ giọt nước trên những
bộ đồ phơi đang rơi
đẫm đìa xuống con phố

cô em gái vắt con
phố ra những nước trên
bộ đồ cả ngày mồ
hôi sinh sản ướt lên

xuống góc tối đã là
nơi chẳng thể vắt ra
giọt nước đã là nơi
chẳng thể bị ướt từ

mưa và mặc dù sự
ẩm ướt tiếp diễn và
mặc dù con phố gắn
liền vào tất cả cả

khi những giọt nước trên
bộ đồ được phơi ngoài
ban công đang rơi xuống
xuống đầu để thay thế

mồ hôi không chảy đẫm
đìa lên thực thể của
người đang lãnh một mệnh
đề làm khô quần áo.

 

mm

Tranh Alden Marin

 

SES FLEURS

họ gửi tặng cho cô
bông hoa ít ra cô
nên nói điều gì để
họ có thể cười khi

ra về họ sẽ nhẹ
nhàng đặt xuống bậc cầu
thang cầu thang tạo cuộc
khởi xướng bằng bản giao

hưởng niềm vui trong ô
tâm hồn họ được giải
thoát khỏi im lặng là
điều hân hoan của ngôn

ngữ lúc đầu bị thất
lạc dây thừng bắt qua
cây cầu lúc đầu bông
hoa họ gửi cho cô

đơn chờ điều gì đó
mà chiếc cửa sổ hình
cầu thang có vài con
chim se sẻ chưa về

16.7.2015 

 

LÀ TƯƠNG PHẢN Ư?

con chó dẫn rắc rối nối
nhau đi với rắc rối này
nọ cứ đặt mình có thể
đặt người dị tính giữa bức

họa sẽ chẳng nhìn cho tới
lúc mặt trời đi xuống xuống
mọi cửa sổ mọi thứ rắc
rối đi theo cỗ máy không

hiểu hiện ra sự rắc rối ngày
ngồi trơn tru trong cơn rắc
rối tự tạo để đặt mình
hoặc một người khác chẳng hạn

người dị tính đứng trước bức
họa vẽ sự rắc rối màu mới
nhận ra con chó dẫn cả
một đám đông bằng những chiếc

gương bị bể thật rắc rối
hãy đặt mình trước mặt người
dị tính nghe anh ta nói
về cái máy xay sinh tố.

viết cho Ojra

 

CÚP ĐIỆN

khi mọi thứ tối đi cô
huơ tay mình vào đầu huơ
chân xuống nền nhà huơ huơ
những ý nghĩ cô gái huơ

tóc mình trong bóng tối cô
thấy rằng mọi thứ tối rồi
tối rồi phải huơ huơ như 
người điên người huơ thứ không

rõ ràng như huơ huơ thứ
ánh sáng không đường dẫn mãi
huơ tùm lum không khí cô
gái bất thần đôi mắt mình

chỉ nhìn thẳng nhìn quanh tư
thế thì vẫn huơ những ý
nghĩ đơn thuần là mò tìm
bật công tắc ánh sáng trên

khi mọi thứ tối đi cô
gái thấy bóng tối huơ huơ
lấy tấm thân cô gái để
cùng huơ về ánh mặt trời.

 

DI VẾT

lúc đầu việc bước vào
ngôi nhà với mái hiên
đã rất nhiều bụi nhiều
thời gian qua với hàng

cây em đứng ngày mùa
hè oi ả khi bước
vào ngôi nhà đã rêu
nhiều chỗ nhiều rêu khô

lớp từng lớp trên nền
tường người bỏ hoang đã
lâu rồi lâu với hàng
cây em đứng ngày mùa

hè chói chang chói chang
nắng trên mái hiên nhiều
chỗ nhiều chiếc lá không
từ mùa thu lại đổ

xuống hàng cây trước ngôi
nhà lúc đầu chẳng có
gì để tồn tại ngoài …

 

ÔNG LÃO VÀ CON MÈO NHỎ

bất luận khi ý tìm thoát
chạy vào ẩn nấp đàn hồi
bên sau lưng cong tà vải
thu tròn đầu che đen vôi

ngày xưa vô can hình học
nhưng cứ nhô ra chùm màu
để rồi hợp giao thì tắt
không rờ đã chạm di nâu

ra đi đừng giấu mù ý
nép sâu co cụm tránh lìa
nếu muốn quay về nguyên thủy
cởi ra luôn một bên kia

kia với tà vải đen vệt
người và ý và những và
ngày xưa tuyệt giao hình khối
cứ như còn ngồi hai a.

30.3.2015

 

CỬA SONG ÔM GÓC TRỜI

sẽ dẫn đi đâu hỡi bạn
khi đầu đã nằm trên khung
cửa ngày song cửa đen vẽ
ra trong màu trắng ngoài dung

nhan em úp trên bờ mặt
tường nước mắt trên chiếc môi
non chim ngoài cành cây nó
nhìn em bên song cửa thôi

những ngày rêu khô vầng mắt
xanh đã ngủ không được lời
lên cái tư thế thẳng đứng
vì thế thức dậy chết mười

năm ở non chim đôi cánh
đã cúi khom đầu nhặt chùm
lệ dưới gốc cây ngoài ở
nơi em úp mặt tường dung

nhan hình song cửa đen vẽ
ra khi màu trắng bên trong
căn phòng không lối chạm đất
chỉ có non chim trong lòng.

 

BỤI ĐỜI

ông già ấy tóc
trắng bụi đời hơn
ba mươi năm bụi
đời ý nghĩ lấm

tấm vuông vuông không
công việc làm ăn
cái tuổi tóc trắng
hứng thú gì đã

già – hơn ba mươi
năm bụi đời trên
đường việc của ông
chỉ là đi chỉ

có vậy bụi đời
qua những mái nhà
lô nhô với ông
đã quen thuộc vì

toàn là những địa
điểm cũ rich chả
có gì (làm ăn)
chỉ được cái đi

bụi đời trên con
đường lô nhô bụi
đời ý nghĩ lấm
tấm vuông vuông trên

đường ông già đi
chỉ có vậy – hơn
ba mươi năm – già

5.2.2015

ĐỒNG HỒ MỘT KIM

từng giây vòng xoay thời
gian từ cánh cửa trùng
lặp mở ra rồi đóng
tiếng từng giây vòng nhịp
kêu ti ti ti trùng
lặp người người ngồi trước
đồng hồ xem mình trùng
lập từng giây đang và
đã trôi qua vòng nhịp
thời gian mấy lần bất
động trùng lập …

 

LỚP KÍNH

soi bóng mình soi anh
chàng đêm ngồi nghĩ bên
cửa sổ cửa sổ soi
bóng lúc mặt trời đã

lặn ánh đèn lên ánh
sáng soi bóng căn phòng
những khuôn mặt làm hiện
thân những đồ vật soi

qua lớp kính đêm đen
chiếc bóng nghĩ về anh
chàng đang ngồi nghĩ về
những khuôn mặt làm hiện

thân những đồ vật vô
tri đang soi bóng mình
vào lớp kính lúc mặt
trời đã đi vào ánh

đèn điện đang soi bóng
anh chàng đang nghĩ về 
màu đen toàn diện,
– thì đêm đen …

 

KHI

khi một bà lão ăn
xin bước vào quán đầu
tiên một buổi sáng nhìn
nhưng lâu rồi bà lão

đã bước vào những gì
xưa cũ cho tới bây
giờ khi chìa ra bàn
tay xin ít oi tâm

hồn khi bà lão bước
vào quán đầu tiên một
buổi sáng với cái chân
chỉ là một chiếc gậy

cho tới khi xưa cũ
bước ra khỏi quán đầu
tiên nhưng lâu rồi bà
lão đại diện cho xưa

cũ khi bước vào quán
ai cũng nghĩ rằng bà
bước vào lần đầu tiên
cho tới khi chìa tay …

 

ĐƯỜNG THẲNG

đường thẳng nghĩa là phải
đi ngược bước chân đi
lùi đường đi không can
hệ với đôi mắt thì

đôi mắt đi bằng sự
bước lùi con đường thẳng
không được gì vì người
khác lao vào cuộc đời

như lao vào đốm lửa
bất chấp không thể nào
lùi được đường thẳng không
can hệ cái nhìn người

đang kiếm sống bằng cách
lao vào cuộc đời vội
và bất chấp cái hình
hài sẽ chẵng có chân

để lùi về về một
bản thể hoặc đúng hơn
là bước lùi về một
chỗ ngồi đã từng ngồi.

4.2015

 

mm

 

CĂN PHÒNG BƯƠM BƯỚM

nhiều côn trùng ở căn phòng mới
sơn màu trắng gọi là những con
bươm bướm vì chúng có cánh chúng
đậu trên nền tường mới của căn

phòng chữ nhật mảng mùi sơn còn
khuếch tán đi vào cặp mắt đi
vào nhiều ước ao tự nhiên tự
nhiên bên em ở căn phòng chữ

nhật mình ngồi giữa màu trắng giữa
những con côn trùng gọi là bươm
bướm vì chúng có cánh chúng đậu
trên nền nguyên bên em em nhiều

ước ao khuếch tán đi đi vào
cặp mắt đi vào những con côn
trùng có cánh chúng sẽ bay ra
khỏi giấc mơ nơi căn phòng mới...

25.5.2015

 

mm

CÔ GÁI BÊN CHIẾC CỬA KẾ TIẾP

nắng đi vào nắng
tỏa ra nắng tắt
ban trưa mở ra
chiếc cửa chẳng biết

lúc nào ngày chưa
đọc được ý nghĩ
cô gái cũng không
đọc được chiếc cửa

mà phải lần lượt
mở ra từng cánh
cửa này lần lượt
mở ra những ý

nghĩ kia cuộc đời
ngắn như gian phòng
nhỏ lần lượt những
cuộc đời trong cánh

cửa cô gái mở
những ý nghĩ không
đọc được lần lượt
mở ra lại gặp

tên thủ lãnh với
màu đen quấn đầu
đứng đôi mắt khô
lần lượt mở mở

từng chiếc cửa cô
gái thân thể lõa
lồ khi nắng đã
đi vào ban trưa

nắng tắt rồi tắt
nắng lần lượt sự
mở ra lần khác
cô gái vẫn cố

mở ra hy vọng
mình

21.5.2015

 

mm

ĐIỆU SÁO CỦA TÊN TRỘM BỊ THƯƠNG

Có một người thanh niên ngồi bên
công viên một hồi thật lâu (vì
thấy chỉ có người thanh niên ngồi
bên công viên) trong buổi chiều nắng

nhàn nhạt nơi con phố vẫn đang
vận hành những âm thanh đều đều
người thanh niên ngồi đó có vài
người đi qua anh (dường như anh

chẳng nhìn mọi người mọi người cũng
chẳng nhìn anh) vì người thanh niên
là người ngồi bên công viên trong
đó chỉ có người thanh niên này

ngồi mà mọi người đi qua người
thanh niên lấy ra từ chiếc ba
lô cũ nhàu cây sáo có vẻ
cũng cũ như nhau thế rồi người

thanh niên đưa vào miệng thổi một
hồi thật lâu câu chuyện tưởng chừng
kết thúc tại đây (anh ta  thổi
thì mọi người sẽ nhìn anh) nhưng

mọi người vẫn chẳng nhìn anh anh
cũng chẳng nhìn mọi người họ
chỉ nghe ra thứ âm thanh đang
vận hành đều đều của con phố

đến lúc này ở đằng kia xảy
ra một vụ trộm cướp hai tên
đồng phạm sau khi chôm được đã
bỏ chạy qua công viên qua người

thanh  niên đang ngồi thổi sáo (anh
có vẻ cũng chẳng bận tâm đến
chuyện này) mặc cho một vài người
(những người trong căn nhà bị trộm)

đang hô Cướp! Cướp! họ cố gắng
đuổi theo đuổi theo hai tên đã
chạy qua công viên chạy qua người 
thanh niên đang ngồi thổi sáo bất

ngờ một tên vấp ngã khiến tên
còn lại chạy xa hơn những người
đang cố gắng đuổi theo họ bắt
giữ tên bị ngã bị những người

vây quanh gã thanh niên bị đánh
hội đồng những người hô lên Đánh
nó đi Đánh nó đi cho đến
khi mạch nguồn trên đầu gã thanh

niên chảy ra những người trong căn
nhà bị trộm buông tiếng đời thường
vào mặt gã thanh niên trong khi
gã bị đau rên rỉ từng câu

Xin tha xin tha cho! rồi mọi
người lại đánh như thế những âm
thanh vận hành đang diễn ra đều
đều ở trên con phố này con

phố  kia nữa người thanh niên ngồi
thổi sáo là thứ âm thanh khác
mà mạch nguồn không phát ra được
người thanh niên đứng  dậy và đi

tới đám đông anh cố gắng đưa
cây sáo cho gã thanh niên bị
thương ấy và nói: “Anh thổi đi ”

21.4.2015

 

mm

CHỜ NGÀY MƯA

mảnh đất khô mùa
hạn hán nước điện
vào nhà chấm chấm
nhỏ chấm chấm nhỏ

mảnh đất khô cỏ
khô con đường người
người cong cái đầu
chờ mưa vào nhà

chỉ chấm chấm nhỏ
em và anh anh
và em chỉ chấm
chấm nhỏ chúng ta

cong cái đầu chờ
mưa về mảnh đất
cỏ xanh rồi mọc
dù chấm chấm nhỏ.

 

 

mm

 

NHỮNG GIỌNG NÓI

chủ đề cuống họng đưa
ra có muộn không có
sớm không cuống họng dẫn
đi đâu để đi ý
nghĩ đi tới rồi đi
lùi bằng cái cách mà
những giọng nói lại giống
nhau cuống họng …

 

mm



ĐÈN NEON VÀ…

cũng chảy mồ hôi để
sáng với mùa hè mùa
nóng âm âm đêm làm
căn phòng tối lại căn
phòng tôn thờ đèn ne-
on bóng tối cũng có
thứ để tôn thờ không
có sự tôn thờ nào
mà vật chất im lặng
bởi tôn thờ cùng chảy
mồ hôi để hóa thân
thành những con chim chảy
mồ hôi thoát khỏi thoát
ra để tôn thờ bản
năng tồn sinh.

 

mm

 

ĐỪNG BUỒN

mọi nguồn nước đều dồn về biển
lớn mà đừng buồn đừng buồn anh
ngồi ở lại những bản nhạc người
điên ở lại con đường ngược quay
về đầu nguồn enigma enigma
bản nhạc video không nghe một
lần đã nghe lại trong cái nhìn
người điên không cần đến sự
tự trọng để nói về câu chuyện
kể enigma enigma ông lão quay
về đầu nguồn trong bụng mẹ nơi
bản nhạc video không nghe một
lần đã nghe lại mấy mươi ta
đừng buồn đừng buồn câu chuyện kể
đi tới nỗi đau bởi vì mọi
nguồn nước đều chảy dồn ra biển
lớn mà đừng buồn đừng buồn sự
im lặng dẫn đến những giấc mơ
giấc mơ ở lại con đường ngược
về đầu nguồn enigma enigma.

 

Return to Innocence - Enigma * nhạc không lời

 

mm

 

NGƯỜI GIỮ VƯỜN

cháu cầm lấy thì cầm
lấy ông phải về hãy
giữ cái thuộc về cháu
về những ngày nào mà

bà lão nghĩ tới khu
vườn rau còn xanh những
mầm cây non – cây sẽ
mọc lớn lên từ ngày

bà trồng nó bằng nhăn 
nhúm bàn tay cơn mệt
mỏi chẳng thể nào ngăn
cản được bà cơn đau

lưng chẳng thể nào ngăn
cản được nhỏ nhoi bà
đang giữ bàn tay nhăn
nhúm tháng năm nơi khu

vườn rau còn xanh những
mầm cây non chẳng cây lớn
lên dưới nơi bà nằm
để tiếng con chim nhỏ

nhoi vang lên chẳng mùa đi
bây giờ cháu hiểu không
hãy cầm lấy thì cầm
đi giữ những gì thuộc

về cháu giữ không có
nghĩa cháu giữ khư khư
trong lòng mình mà hãy
như bà lão nghĩ về

khu vườn kia mọi thứ
sẽ mất đi nhưng cháu
– cái nhỏ nhoi nó còn
lớn hơn vũ trụ này

ông phải về đây, chào
cháu ...

2015/01/28

 

 

mm

 

NHÌN

khuôn mặt da đen in trên bức
tường người nào cũng thấy khuôn mặt
họ đổ nát – bức tường nghèo khó
bức tường những cuộc sum vầy đau

buồn nigeria đau người nào cũng
thấy khuôn mặt họ đổ nát – bức
tường bao nhiêu bao nhiêu khuôn mặt
da đen in trên những cuộc tàn

bạo boko ngày đêm từng người
người nigeria ngước nhìn ngước
lên bức tường khuôn mặt họ in
đổ nát – bao nhiêu bao nhiêu bức

tường đổ nát những bình yên ngày
đêm đổ nát trong từng khuôn mặt
da đen nigeria bức tường
người nào cũng thấy họ đổ nát

từng người kêu lên – trong khuôn mặt
đổ nát kêu lên – tiếng màu đen
vô vọng trên bức tường khuôn mặt
da đen vô vọng những gì mà

boko không bao giờ nhìn không
bao giờ nhìn khuôn mặt da đen
đổ nát – in trên bức tường những
cuộc sum vầy đau buồn niger ...


Chú thích
Boko Haram (tên theo bản ngữ Hausa: cấm nền giáo dục phương Tây) là một nhóm vũ trang Hồi giáo được thành lập và hoạt động tại Nigeria. Nhóm này được coi là phiến quân vì tổ chức các hoạt động khủng bố. Đặc biệt là năm 2009 và năm 2014. Cho tới nay, hơn ngàn người thương vong vì bạo lực xung đột ở Nigeria do nhóm Boko Haram thực hiện, trong đó phần lớn là dân thường.

 

mm

 

HAI NGƯỜI GẶP NHAU

ở một nơi nào đó những
trừu tượng đôi lúc ra khỏi
ý tự nó trừu tượng một
cách riêng ngoài rìa cặp mắt

tôi về chiếc nón lá mà 
tới hai chiếc nón lá ở
ngoài rìa vỉa hè khung hình
trong đó là món đồ ve 

chai hai phía đến nhau chiếc
nón lá gặp nhau ngoài rìa
cặp mắt ngoài rìa vỉa hè
hai chiếc nón lá trên đường

nói về sự sống trong mọi
sự sống tầm thường những món 
đồ ve chai trừu tượng nó
đã nằm ngoài rìa tôi ngoài

rìa cặp mắt ngoài rìa chỗ
tôi ngồi những món đồ ve
chai chết hai chiếc nón lá
gặp nhau như còn sống tôi

không có gì cả nhấp ly
cà phê uống buổi sáng một
ngày tự nhiên hiếm hoi mình
thấy ngoài rìa quán cafe.

19.1.2015

 

mm

 

CƠM NGUỘI CHIỀU TÔI ĂN

Thơ – đối với tôi bát cơm
nguội một chiều nào đấy tôi
ăn cũng như những chiều khác
tôi – có thể ăn bát cơm

nguội mà hình dung tới ý
mình nghĩ ra thú thực khi
tôi – bị đói vào một buổi
chiều cũng như những chiều khác

tôi – ăn  cơm nguội vào là
không có ý nghĩ gì cả
chỉ thấy mình đói do đó
hãy đói vì bạn cũng phải

cứu vớt những cái bạn để
nguội tôi cũng vậy cũng đã 
hình dung thơ từ đó cho
dù tôi có những tôi khác.

cho dù một buổi chiều khác
tôi bát cơm nguội có khi
không tồn sinh những buổi chiều
– thơ đâu phải dạ dày mình.

 

mm

 

ÂM THANH MỘT MÌNH

Gửi Biển Bắc

Bầu trời tôi thật nhỏ tôi
bầu trời trên cao nhìn xuống
mình tôi nhìn vào mình thật
nhỏ con đường vẫn là con

đường nghĩ về tôi những quen
thuộc nhìn vào mình thấy cuộc
đời một thằng nhóc ngồi trước
hiên vẫn là nó nhìn con

chim tiếng hót nói về tôi
đôi tai làm sao có thể
nhìn lên bầu trời khi trên
mặt đất hình ảnh tôi những

con đường mặt người vẫn là
mặt người trên con đường một
thằng nhóc ngồi trước hiên nhìn
vào mình trong những ngày qua

tháng nấy thật nhỏ bởi chỉ
có thật nhỏ với góc khép
nép thật nhỏ thứ âm thanh
thật nhỏ về tôi non dại.

16.1.2015

 

mm

 

BÀ CHỦ TIỆM TẠP HÓA

tôi thỉnh thoảng tới cửa
tiệm tạp hoá của bà
để mua đồ lặt vặt
về có mấy lần tôi

thấy bà đứng sau gian
hàng với khuôn mặt nhìn
ra có vẻ bà đang 
buồn phiền chuyện gì đó

những gian hàng có vẻ
không buồn như bà bởi
những gian hàng trong đó
là những bàn tay không

chống cằm âu lo như
bà vì những hơi thở
vẫn còn bên trong những
thứ hàng hoá mỗi ngày

có ngưng thở đi nhưng
không như bà mỗi lần
tôi tới tiệm mua đồ
lặt vặt thấy bà đứng

sau gian hàng với bàn
tay chống cằm lên buồn
phiền nghĩ về những khó
khăn gian hàng và bà

cứ nhìn ra.bên đường
hay là nhìn tôi hay
là...

 

mm

 

KHỎA THÂN

Người đàn bà khỏa
thân trước chiếc máy
ảnh nhìn tư thế
một người đàn bà

trong thiên nhiên cũng
giống các tư thế
những thân cây này
vẫn đang xanh mùa

qua vẫn thẳng đứng
trên mặt đất vẫn
giống khuôn mặt người
đàn bà không biểu 

lộ một tâm trạng
nào trước chiếc máy 
ảnh vì với những
tư thế đang xanh

đó không phải thực 
tại trong chiếc máy
ảnh trong khuôn mặt
người đàn bà khoả

thân không tồn tại
những nỗi buồn đã 
biểu lộ những tấm
thân nằm đã nằm

trên mặt đất không 
thuộc người đàn bà 
chiếc máy ảnh không 
hề nhận ra điều 

này lại áp đặt 
trần trụi lên người
đàn bà với những
tư thế vô cảm.

 

mm

 

NHỮNG BIẾN CỐ ĐI THEO

Tôi nằm đó ngày tận cùng chúng
ta thương biến cố nằm thời gian
cứng ngắc trong không toàn vẹn hình
thù gì có khi trong mạch máu

nghe biến cố nằm qua mười hai
chiếc ly thủy tinh nhỏ nhìn trong
đó mặt người không toàn vẹn gì
khi đã rơi đổ xuống nền cứng

ngắc chúng ta thương biến cố đã
nằm chồng lên nhau biến cố tiếp
diễn nằm liên miên có khi trong
mạch máu nghe nỗi buồn thở qua

mười hai chiếc ly thủy tinh nhỏ
rơi xuống mà chẳng chiếc ly nào
được toàn vẹn hình thù gì tôi
nằm đó ngày tận cùng chúng ta

thương biến cố xảy ra và nằm
đó dấu chân đã đi qua mà
chẳng biến cố nào ở lại năm
ý nghĩ không hề tỉnh táo của

con người

31.12.2014

 

mm

 

TRƯỜNG XUÂN

viết cho HT

đã gói gọn mình trong
một khu vườn với ai
cũng có những ngày thơ
trẻ với thời gian bên

đám cỏ dại mọc bên
trong khu vườn bên những
gương mặt của ngày thơ
trẻ và lâu và xưa

cứ thế những ngày trong
con người đã không có
thực chỉ còn trong ý
nghĩ một khu vườn với

ai cũng có những ngày 
thơ trẻ bên đám cỏ
dại hồn nhiên chỉ để
ươm một trường xuân thôi.

28.12.2014

 

mm

 

NHỮNG ĐỨA TRẺ PHƯƠNG ĐÔNG

Peshawar cũng là 
tất cả trẻ em đang 
sống trên mảnh đất của
tất cả đất nước phương

đông nhìn Peshawar
đang gom mình cuộc âu
lo cho tất cả thế
hệ đang sống trên mảnh

đất của tất cả đất
nước phương đông họ thảm 
sát họ làm tối phương 
đông trong tất cả những

đứa trẻ hồn nhiên như 
từng thảm sát đi mặt 
trời những ngày trên bao
nhiêu cuộc nã đạn vào...

một Peshawar cũng
là tất cả nước phương
đông đã sống trên mảnh 
đất cũng là tất cả

những đứa trẻ hồn nhiên

17.12.2014

 

MM

 

TỦ LẠNH

Tôi chỉ biết là cái
tủ lạnh chỉ chứa những 
món đồ ăn những thứ
đồ uống chứ chả có

gì khác ngoài sự làm
lạnh của hệ thống cơ
điện lên những món đồ
ăn và những thứ đồ

uống đặt bên trong cái
tủ lạnh chỉ chứa những
cái hôm qua hoặc hôm
kia được bỏ vào ngăn 

tủ lạnh chứ chả có 
gì khác ngoài sự vô
cảm của trí nhớ đối
với những thứ đã để

trong tủ lạnh đã lâu
ngày với những món đồ
ăn những thứ đồ uống
và tôi cũng vậy có

hay mở tủ lạnh ra
đâu.

10.12.2014

 

MM

 

TRỐNG RỖNG II

Vệt ánh đèn sáng kia đằng
kia và ở cạnh đây thấy
cứ trống rỗng không hiểu tại
sao những ý nghĩ riêng của

tôi lại đi tìm không dẫn
tới ánh sáng nào để chỉ
con đường đi chân thực để
tại sao cứ một người bị

cho là vô gia cư vẫn 
nằm vẫn ngủ dưới cột đèn
điện dưới cột đèn điện thứ
ánh sáng công nghiệp rọi trống

rỗng vì tôi cũng sống từ
quá khứ từ quá khứ lên
hiện tại này mà ánh sáng
dẫn cái bản thân tôi vào

dẫn người vô gia cư vào
giấc mơ không có ánh đèn
điện cũng không có ánh sáng 
chân thực mà vẫn với những 

trống rỗng trong cái thời mà...

24.11.2014

 

MM

 

ORIGINAL

Từng chữ cái cậu bé
đánh vần bắt đầu với
o ô ơ với từng
chữ cái này bắt đầu

gọi ngôn ngữ trên mặt
giấy thành đoạn văn bầu
trời mặt đất và thành
con người nơi dòng chữ

cái đang tiếp diễn của
nó nó không nghĩ gì
về âm thanh của o
ô ơ chữ cái bắt

đầu ra sao trong hiện
hình của bầu trời mặt
đất và con người nơi
dòng chảy căn nguyên cậu

bé chỉ nghĩ rằng cậu
đang sống trên đời này
và những niềm vui vẫn
bắt đầu với cặp mắt…

mọi thứ bắt đầu tới
khi bắt đầu em cũng
ngừng lại tôi giữa con
đường đi đi mà thực

ra chưa từng bắt đầu
với một ngày em nói
em sẽ kết thúc con
đường mình trên cái bắt

đầu những ngón tay khi
trên một con đường một
ngày kia trong trang giấy
rời bỏ suy nghĩ nào…

11.11.2014

 

 

MM

 

TƯỞNG HÌNH

Này cái bàn chẵng biết nói
gì im lìm quá một không
gian cái bàn sao chẵng im
đi những ước lệ là cái

bàn chẵng biết nói gì ngoài
sự hình thành là cái bàn
có những cuốn sách chưa từng
là cuốn sách để tồn tại

trên cái bàn tại sao tôi
không cảm nhận được gì cả
nhưng những ìm lìm trong cái
bàn dưới cái bàn trên cái

bàn góc này góc kia vẫn
chẵng biết nói gì ngoài những
cuốn sách không phải cuốn sách
để trên bàn vuông buồn bã.

10.2014

 

mm

 

KỂ VỚI IM LẶNG

viết cho HT

dòng chữ này ra
đời từ dòng chữ
sống bên trong nguồn
cội đã ra đời

không lẽ dòng chữ
làm hồi sinh cái
chết làm lời kể
bên trong dòng chữ

làm không còn không
còn dòng chữ tiếp
theo không lẽ làm
đứt mạch con đường

dẫn đi tới dòng
chữ đã chết đã
lặng im qua mấy
thời gian lời kể

chợt cô đơn như
thân cây mất đi
nguồn cội như cái
chết hồi sinh làm

đứt mạch con đường
bời vì dòng chữ
tiếp theo không còn
có tên là nghe.

 

mm

 

BẦU TRỜI

mắt mở đã buổi
sáng lên từ buổi
sáng hôm qua của
buổi sáng không phải

sáng nay mà sáng
ngày vẫn giống nhau
nhìn đám mây ngoài
cửa tiếng chim ít

ỏi sắc màu ít
ỏi động đậy ít
ỏi những trạng thái
ít ỏi quanh quanh

buổi sáng của đôi
mắt mở ra buổi
sáng những người không
bầu trời nhìn lên.

20.9.2014

 

mm

 

CÁI VÒI NƯỚC

vòi nước nhà tôi hư
khi nào tôi chẳng nhớ
tôi để vòi nước tôi
hư thêm những tháng năm

từng ngày cái vòi nước
rơi từng giọt từng giọt
tí tách nghe tiếng đàn
ghi ta hay tiếng nhè

nhẹ tiếng nằng nặng hay
tiếng xót xa hay cũng
là tiếng cái vòi nước
tự nhiên rơi từng giọt 

từng giọt tí tách mà
nước không riêng tôi nước
mọi người và nước trong
vòi nước như chúng ta

từng ngày khi dù đóng
rồi cái vòi nước vẫn
nhỏ từng giọt từng giọt
tí tách tí tách những

giọt nước mắt không riêng
tôi nước mắt mọi người và
nước rơi trong vòi nước
dù nhỏ nhoi mà mất…

16.9.2014

 

mm

 

CHUYẾN HÀNH HƯƠNG

con đường lên đỉnh đồi dài hơn
một cây số con đường dốc lên
với đôi chân đi lên lên những
phút giờ mồ hôi đổ con đường

tôi gặp bao nhiêu là người họ
đi lên lên đồi để cầu nguyện
để gặp Mẹ ngày hồn xác lên
trời để thấy rằng khổ đau là

những bước chân đi lên của hơn
hàng người đi lên hàng người lên
phía mặt tôi giữa hàng cây rừng
mọc tự nhiên giữa con đường dốc

lên với đỉnh đồi từng vòng đi
mồ hôi đổ trên đầu con đường
đi lên lên đỉnh đồi tôi bắt gặp
những đứa trẻ vùng xa da sẫm

nắng dù không tín ngưỡng chúng vẫn
đi lên lên con đường kiếm sống
để thấy những khổ đau là cuộc
sinh tồn không chỉ là những khi.

15.8.2014

Hành hương đồi Đức Mẹ Giang Sơn ở Huyện Cư-kuin, cách trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột 30km.

 

mm

 

CÔ GÁI LÊN RỪNG

Chiếc váy đen chiếc váy
người ê-đê em mang chiếc 
váy đi trên đường rừng
qua mấy đồi núi em
đi hái quả trái xanh
và hái lá cũng xanh
nơi rừng để về đem
buôn bán trên đường làng
đường phố trên chiếc gùi
đan bằng mây tre em
có một ước mơ như
mùa trên bàn tay tay
em mang những xanh xanh
màu lá để về em
đem ươm trong từng giấc
ngủ đêm khuya để về
em đem gieo trong từng
ban mai ngày mang tiếng
chim ca.

10.2013

 

mm                                                                    

BÓNG VÀ TỐI

Nhìn vào nơi tôi sống
cuộc sống có thể nhiều
bóng tối thứ bóng tối
có thể không phải bóng

tối của những người khác *
những người mà họ coi
bóng tối như cuộc sinh
tồn của xác thịt của

những người khác nữa người
của bóng tối sống như
người trong góc tối họ
đã tạo ra thứ bóng

tối để lập nên những
khái niệm hình con quạ
có thể thông minh ẩn
mình trong bóng tối nhưng

đó cũng chỉ là bóng
tối của những người khác
họ sống trong khái niệm
không giống tôi vì không

giống cái ghế tôi ngồi
trong bóng tối bóng tối
của họ là ánh sáng
của tôi tôi nhìn vào.

14.7.2014

* phần tử xã hội

 

mm

 

ĐIỂM ĐEN BUỒN

đường cống trong thành phố thành phố
ai đang sống trong thành phố ai
đang ngái ngủ tôi hay thành phố
đang cong mình quằn quại những mỏi

mệt những tiếp nối mòn cũ của
âm thanh cũ mòn trên mặt đường
nào đó có những điểm đen mà
khi nhìn ai cũng không muốn nhìn

lại không muốn nghe lại âm thanh
cũ mòn nhưng vẫn phải nghe và
nghe đến mỏi mệt chính nghe đã
hoá cuộc sống người ta hay tôi

thành mòn cũ trong những điểm đen
cố hữu hoặc xảy ra thường ngày xảy 
ra trong mắt hoặc cố hữu trong
lòng người ta hay tôi thành phố

nhiều ghế đá chỗ ngồi nào cũng
là chỗ để ngôn ngữ nhỏ lại
một cặp tình nhân ngồi ôm nhau
giữa điểm đen giữa những người đứng

như đang nằm bất lực một gã
thanh niên dựa tường hút điếu thuốc
khói nhả ra mù thành phố thành
phố con đường của bi thương của

những vệt xăng đổ ra màu nước 
đen bi thương của bao nhiêu mảnh 
vỡ bi thương trên mặt đường đã 
va nhau vào điểm đen chính nơi

điểm đen gã thanh niên chạy vào
điểm đen khác điểm đen kia chạy
vào nhau như khói thuốc mù thành 
phố bên một cặp tình nhân ôm

nhau để ngôn ngữ trên chiếc ghế
đá nhỏ lại những thì thầm như
không như đang bỏ quên đi những
nỗi trăn trở giữa điểm đen buồn.

24.6.2014

 

          mm

 

MÒN ĐANG

Mặt biển mòn từ lâu mòn
từ ngày khói lửa trên trên
biển mòn đến hôm nay mòn
mai sau mai sau mòn dần

trong những giấc mơ mơ đã
mòn đi màu xanh biển vì
sao ư tại sao ư hãy nhìn
đi khi thức tỉnh đã mòn

trên mũi thuyền tháng năm trên
biển của chúng ta chịu mòn
những cơn đau tổn thất đau
mặt biển mòn từ lâu mòn

từ ngày khói lửa trên trên
biển mòn đến hôm nay mòn
bàn tay giữ nguồn cội biển
đến mệt nhoài khi mòn đang…

ăn mòn dần giá trị nguồn
cội giá trị lịch sử của
lịch sử bởi đó là mặt
trời của mặt trời trên ta.

30.6.2014

 

 

mm

 

TÔI MUỐN LÊN HUẾ

Chưa từng bước chân bước đến để
nghe Huế thật cảm giác thật chưa
từng trong tôi chưa bao giờ nào
được nhìn thấy bằng mắt thật về

những mùi hương của Huế nơi Huế
mang hình ảnh cố đô những đình
đền cũ kỹ mang cũ kỹ vào
mùi hương của Huế nơi Huế

mà con sông có cây cầu bắt
qua cây cầu chưa lần nào tôi
đi trên ấy chưa lần nào cây
cầu ở lại dưới dấu chân tôi

tất cả những chưa bao giờ chưa
từng chưa lần nào đã làm tôi
đang nghĩ về người con gái người
mà Huế gói gọn trong tâm hồn

người con gái ấy màu tà áo
bay trên đường bên những đình đền
cũ kỹ những mùi hương cũ kỹ
mà tôi chưa từng bao giờ ngửi

Tôi muốn lên Huế…

4.6.2014

 

 

mm

 

MẶT KÍNH CỬA NHÀ

mặt kính cửa ban ngày
nhầy nhụa ban ngày không
thanh khiết trong mặt ban
ngày nhìn ra ban ngày

buổi sáng cũng vậy buổi
chiều cũng vậy ban đêm
cũng như nhau cũng thế
bởi ánh sáng đèn ngoài

kia đêm chẳng khác ánh
sáng trong mặt kính cửa
nhầy nhụa mặt kính trong
ánh sáng kia giống như

mặt người không thanh khiết
trong những buổi sáng buổi
chiều và ban đêm cũng
thế khi tôi nhìn qua

mặt kính nhầy nhụa những
cảnh người không thanh khiết
đang đi trong mặt kính
cửa nhầy nhụa dù tôi

có mở toang cửa kính
ra thì vẫn không khác
là không khác nào những
cảnh người không thanh khiết.

28.5.2014


  mm

 

THỨ NGÀY

một lần ngày mấy lần người
ta đi trong buổi sáng bằng
những hình tròn hay những hình
dấu chân những hình đi đi

trong buổi sớm qua sớm nào
nơi con đường có những người
ta đi trong cuộc sống một
vì cuộc đời của họ là

sống cho buổi sáng mọi hôm...

March 14, 2014

                                                                             

 

Last modified on 06/02 6:00 PM © 2014 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC