Trà Đoá

CHỜ ĐỢI

 
 

 

 

 

Ngày qua ngày
lại đêm đến
tôi chờ khi
trăng lên tới
lúc hoàng hôn
sụp xuống phía
sau đồi tranh
tối tranh sáng…

Mưa dầm rồi
nắng gắt muỗi
mòng cắn vào
da máu chảy
tự trong lòng
tôi chờ khi
nắng nhạt nhoà
hơi gió lạnh
phả hồn trôi
theo tiếng ếch
nhái râm ran
tiếng kinh cầu
rơi rụng xuống
bờ lau lách
ướt sũng cánh
chuồn chuồn lạc
lối phía sau
kia là nhà
tôi cứ chờ
như kẻ mộng
du giữa những
điều không thể
để tôi mãi
mãi chờ khi
trăng lên tới
lúc hoàng hôn
sụp xuống phía
sau đồi tranh
tối tranh sáng…

26/08/2006