|
Tôi yêu người, chỉ ba tiếng thôi!
Mà nghe qua khi thì mỉm cười,
khi thì thừ người... muốn khóc. Mối
tình tôi: ngàn cân treo sợi tóc.
Vì người chỉ là măng tơ vừa
mọc (tuổi của người trong văn thơ
gọi là tuổi ngọc!), còn tôi là
một gốc cây rừng giãi nắng dầm
mưa gió bão đã từng, nên yêu
ai tôi thật ngại ngùng và tình
này đành chỉ mình tôi thủy chung
với một bóng hình tuy chẳng muôn
trùng nhưng vô cùng xa cách! Tình
yêu này nếu như là thử thách
thì người ơi... tôi sẽ vững như
bàn thạch, chôn khối chân tình vào
huyết mạch thiên thu và chấp nhận
rồi nỗi khổ tương tư ! Đợi mãi
tình ai cho đến bao giờ với
lòng tin mối tình sâu như biển
rộng vô bờ, sẽ có ngày người
trong thơ hiểu được -- vạn cổ sầu –
tôi đà biết trước mà không lùi
bước - người ơi!! Hãy hiểu lòng tôi,
hãy hiểu tình tôi, hãy hiểu những
lời nghẹn ở bờ môi rồi trở
về tim mà không hề được nói!!!
Lời tỏ tình như lời trăn trối
của kẻ trước giờ hấp hối, nước
mắt rơi lần sau cuối, cầm tay
người nhắn vội: Tôi... yêu... rồi linh
hồn trút hơi, chỉ sợ rằng .... sẽ
không nói hết ra lời thì tình
này cho đến muôn đời sẽ chỉ
là u tình dưới mộ mà thôi!!!
XÍCH LONG
05/23/05
|