|
Buổi bình minh rạng rỡ tươi hồng,
ánh nắng lụa trải một vòng trái
đất. Vầng thái dương rực rỡ xua
tan mất khoảng trời đêm còn phảng
phất mực tàu. Xác ai quàn chưa
hạ xuống huyệt sâu, chưa tan rã
vì niềm đau chưa hết. Bỗng giữa
bình minh ngang trời sấm sét, màu
mặt trời loang huyết biến màu nâu.
Một người con gái thơm mùi hoa
cau, mái tóc mật xõa rối nhầu
theo gió. Trên ngón tay còn đeo
chiếc nhẫn cỏ, mắt u hoài hoen
đỏ những đau thương, chân bước hoang
mang theo lòng đoạn trường, dáng nghiêng
nhẹ thoảng như sương tỏa lướt. Tay
ôm chặt một cành hoa đẫm ướt,
hoa chưa tàn mà bạc nhược lung
lay, mi vút cong dưới vòng nguyệt
đôi mày, môi mấp máy như nửa
say, nửa tỉnh. Người con gái trong
bình minh ngâm vịnh một bài thơ
tiền định! một bài thơ!sầu trăm
năm về đong kết một giờ hồn
ai đó bơ vơ về ám ảnh?
Giữa vô định hoang tàn người với
cảnh, buổi bình minh lẩn tránh mắt
ai buồn, vòng mặt trời tròn trặn
đúc từ khuôn vội trốn nấp vào
từng vuông mây trắng, cả vũ trụ
như nghiêng mình im lặng, trước đau
thương cay đắng của oan hồn, người
nhẹ nhàng đắm đuối cúi mà hôn,
xác ai đó như còn say giấc
điệp! Ôi sầu khúc! Tang thương mà
tuyệt đẹp! Nụ hôn nồng tiền kiếp
gởi trong mơ. Hoàng tử ơi! Công
chúa có đâu ngờ, ai hờ hững
cho ai giờ tử biệt! Làn da
trắng ai vùi như nắn tuyết, làn
hơi thơm như chiết tự hương
trầm, môi ai mềm ngậm cắn giữa
môi thâm. Tiếng ai khẽ gọi thầm
tên ai đó? Và phép lạ! Xác
ai hoàn hồn thở, hồn ai kia
mừng rỡ bật reo cười. Nhưng khi
ai hoàn lại kiếp con người thì
ai đó rã rời tan biến mất!
Tình sống lại khi oan hồn đã
tắt, ai kia vùng ôm chặt lấy
hư vô. Sống làm chi khi tình
chết trong mồ !!
XÍCH LONG
05/17/05
|
|