|
Cô đơn ơi! Đọng trên phiến
đá u hoài, ngàn năm một nỗi,
ghi khắc một h́nh hài. Xung quanh
ta có bao nhiêu người, sao như
chẳng c̣n ai? Nếu có thể chọn
đầu thai, thề chẳng làm người để
chẳng lẻ loi... Đêm khuya khắc khoải,
ḿnh ta với con trăng lạc loài,
đối bóng nh́n nhau say mà cùng
bảo nhau “sao rượu không cay?” Cô
đơn ơi!! Đêm nghe tiếng gió thở
dài, con dế lẻ bạn hát măi
một bài buồn như tiếng đàn sai!!
Cô đơn ơi, ta là loài thiêu
thân chung t́nh với ánh đèn vàng
hàng đêm đốt xác cam tâm chết
phũ phàng... Cô đơn ơi! Ta là
Lư Thiết Quài khập khiễng đi t́m
hạnh phúc đă không c̣n ở cơi
thiên thai... Cô đơn ơi! Ta là cô
bé Lọ Lem dịu hiền rơi nước
mắt lặt những hạt đậu thầm khấn
trời cho gặp một bà tiên để
phép tiên biến muộn phiền thành hoàng
tử -- dù chỉ một đêm! Cô đơn
ơi! Hăy theo ta măi măi v́
giữa loài người ta chẳng chung t́nh
một lần thứ hai...
XÍCH LONG
05/30/05
|