|
làn sóng bạc. Bên kia bờ đại dương có
người đang hát, khúc nhạc buồn như mê
hoặc lòng ai. Người thương ơi! Người có
nhớ không người, bài “mùa hè da đỏ”
từng một thời yêu thích. Tiếng hát réo
rắt xé tan trời tịch mịch, đau não
lòng, đàn với phách cũng bi ai. Con
hải điểu bay ngang ré một tràng dài.
Tiếng lẻ bạn nghe sao mà tê tai!
Gió đưa âm thanh tuôn về bên ấy,
lay dậy một người cảm xúc tưởng tàn
phai, đánh thức mối tình xưa tưởng mãi
chôn vùi. Trên ghềnh đá bọt sóng sôi
niềm nhớ! Bình minh uất hận khóc tình
tan vỡ, rồi điên cuồng nổi gió toả
mây tan, cuốn lốc niềm yêu tận bốn
phương ngàn. Bình minh tắt &.. tình mình
vừa tiêu tán & Bình minh câm nên
đời ta lẻ bạn. Bình minh câm &..
ngàn vạn cái bình minh... trôi qua đay
nghiến như những cực hình. Rồi có một
buổi bình minh lặng lẽ vô tình em
chỉ còn là một hình hài vô hồn ...
buốt lạnh. Hồn em sẽ về bên anh
âm thầm như buổi bình minh thiết tha
mà câm nín, ôm theo nỗi niềm yêu
thương trìu mến phảng phất ở gần bên
tức tưởi gọi thầm nỗi nhớ không tên
gọi mãi người chẳng bao giờ nghe tiếng
em! Anh yêu! Em sẽ là buổi bình
minh câm dịu hiền, mỗi ngày toả hơi
nắng ấm và tiếng thì thầm của biển
ru anh vào mộng tình miên viễn, quên
hết mọi ưu phiền. Cuộc đời này không
đáng để chúng ta điên. Chúng ta hãy
về nơi chỉ có những bình minh thần
tiên, chỉ có anh và em, bình minh
và biển. Yêu thương và hoài niệm. Vũ
điệu của những loài chim. Bình minh! Bình
minh dịu êm ...
Thương tặng một người
XÍCH LONG
04/21/05
|