|
Đứng bên này ngọn đồi ngó về bên
kia, ném tầm mắt hun hút theo gió
theo mỗi cái động của nhánh cây ngọn
cỏ, theo ánh mặt trời rực đỏ sau
làn mây (mây chiều sao hồng lắm vậy
hôm nay!). Màu xanh của ngọn đồi pha
trọn khung vẽ của tay họa sĩ tài hoa:
thượng đế, những màu xanh lá cây đậm
nhạt dưới nắng chiều về, cũng những màu
xanh như thế mà buổi bình minh ngọn
đồi như biến thể khác hẳn ngọn đồi
trong hoàng hôn! Thiên nhiên thay áo theo
ánh mặt trời, màu son ta ngất ngây
mặc cho gió hôn và khe khẽ hát
vài câu ru gió. Hãy nghỉ trên vai
tình nhân bé nhỏ, giữa lòng vũ trụ.
Hãy dừng chân, mơn man bờ vai gầy
liễu rũ, bờ vai gánh biết bao ưu
phiền, biết bao đau khổ. Hãy an ủi
ta bằng nụ hôn bình yên, hỡi người
tình không có chân dung, để ta ngắm
nhìn người tình mang tên gió, người tình
không bao giờ hứa hẹn nhưng vẫn ghé
đến, kéo ta vào tâm thức của thiên
nhiên, quên đi hết những đảo điên của
cõi trần ai ở bên kia ngọn đồi ....
Cho dù hoàng hôn thiếu vắng mặt trời
sẽ không bao giờ ta cảm thấy lẻ
loi khi đứng từ bên này đồi nhìn
về bên kia với những tòa lầu cao
vời vợi vì gió vẫn về như chàng
lãng tử từ chốn xa xôi và vì
giữa hiện tại với giấc mơ ta hằng
mong đợi, chỉ khác nhau có một tầm
nhìn như sự khác biệt rất mong manh
giữa hai phía đồi mà bên này là
thế giới “văn minh” còn bên kia là
dốc đồi mát rợi màu xanh ...
XÍCH LONG
06/22/05
|