TÌNH MẪU TỬ
Việt Hà



Mấy bữa nay bà cụ già khó
ở, nghe tiếng cụ ho tôi biết
cụ đang buồn. Nhìn cụ bà run
rẩy, một mình, đi lại, mua sắm,

nấu nướng, đêm hôm, tôi thương tình
hỏi: con cụ đâu mà cụ ốm
đau không ai tới giúp? Cụ bà
nhướng mắt, nhìn tôi, tay chèn lên

ngực, chặn một cơn ho rồi hức
hức, trả lời: Lạy trời! Tao cũng
có một con. Tính tới nay cũng
đã mấy năm tròn, thấy mẹ nó

ốm đau nó cũng chẳng buồn tới
gặp. Lạy trời! Nó là con tao
đẻ ra bằng thật, nhưng hễ có
chuyện, tao nhờ là nó chối, khi

thì quá bận, khi thì ở quá
xa. Vậy là mình tao, đau yếu,
quanh năm thui thủi giữa bốn bức
tường nhà. Cụ già lại chèn tay,

chặn cơn ho, bảo: Cũng chẳng sao!
Từ lâu tao đã có một thằng
con khác. Bà cụ lại chèn tay,
chặn cơn ho, gọi dõng dạc: Lại

đây con! Lại đây! Thomas! Cụ bà
cười mỉm, giới thiệu với tôi, con
chó của mình. Thomas đang nằm một
mình chắc cu cậu buồn, giờ nghe

“Mẹ” gọi, nên giả bộ làm thinh,
rồi bất thình lình Thomas nhẩy lên,
ôm chầm bà cụ. - Lại đây con!
Cụ bà giang rộng vòng tay, ôm

gọn Thomas vào lồng ngực, rồi cụ
khẽ thì thào vào tai đứa “con”
nhỏ cụ yêu thương. Được “Mẹ” cưng
Thomas giả bộ đôi mắt gườm gườm,

cái mõm đen tuyền hếch lên rồi
khẽ sủa gâu gâu hệt như: Con
yêu mẹ! Cứ vậy, cụ bà ôm
“con”, “con” rúc đầu, mắt lim dim

trong lòng “Mẹ”. Cụ bà và chó
con quấn quít bên nhau hệt như
mẹ già và con trẻ. Cụ bảo
tôi: nhờ có Thomas, “con tao” nên

đời tao vợi đi bao âu lo,
buồn tẻ. Là chó con nhưng nó
coi tao như mẹ. Nó biết phủ
phục bên tao mỗi khi tao đau

yếu, lúc trở trời. Cuộc đời này
tao cũng chỉ mong có được vậy
thôi. Được sống, chết với Thomas, con
quí của tao như tình mẫu - tử.

VIỆT HÀ
24.05.2005


Home