|
Mới nửa năm làm quán,
thương em thần, xác héo
tàn. Kém ngủ, biếng ăn,
em khẽ lùa tay, rụng tóc...
Nhìn em đi mỗi buổi
chiều phờ phạc, tim anh
bỗng nhói đau, lòng cộn
lên những niềm thương khó
tả. Em ơi! Kiếp chúng
mình vất vả, đất Mẹ
hoang tàn anh đành cùng
em gói trọn hành trang
đổ nát, lặn lội muôn
trùng, kiếm trốn lưu thân.
Nợ Non - Nước, hai vai
phận làm trai anh cố
gánh gồng, nhưng sóng gió
cuộc đời giập vùi anh,
bất lực. Thương anh, em
chân yếu, tay mềm nguyện
ghé vai sẻ bùi, chia
cực. Chúng mình hòa cùng
bao cánh bọt, phiêu diêu...
@
VIỆT HÀ
1998
|
|